Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2787 lượt.

lúc nào bên người cũng có một đống oanh oanh yến yến, còn em chỉ có thể giương nhìn nhìn." Hoan Nhan tránh anh, hướng bờ biển chạy đi.
"Vậy còn em, anh mới rời đi không bao lâu em đã cùng một người ngoại quốc anh anh em em. Hứa Hoan Nhan, em thật sự có năng lực ghê.
Anh cười, chỉ hai ba bước đã đuổi kịp cô, hai người sánh vai nhau đi ra phía bờ biển. Hoan Nhan cảm nhận được những ánh mắt hâm mộ của phụ nữ chung quanh, không khỏi thầm đắc ý. Nhìn đi, người đàn ông tốt như vậy, hoàn mỹ như vậy, anh tuấn như vậy, đã kêt hôn rồi nhé...Đó là chồng của tôi đấy!
"Chỉ là người bạn ngoại quốc mà thôi, đương nhiên muốn cho họ cảm nhận được khí phách mênh mông của Trung Quốc chúng ta. Nếu chào hỏi cũng không đáp lại, đó là tác phong không phóng khoáng của người Hàn Quốc."
Năm phút sau, Hoan Nhan thay một bộ bikini cột dây màu vàng nhạt, ngượng ngùng bước ra ngoài. Cô nhớ, mình mới mặc đồ bơi có một lần. Chính là khi hai người bọn họ mới quen chưa được bao lâu, chỗ biệt thự có hồ bơi của anh.
Nhưng lần kia chỉ có hai người họ thôi, hiện tại trên bãi cát rất nhiều người...
May mắn duy nhất, cô vẫn không có quá mập mạp không cần lo lắng người đàn ông xấu xa trước mặt bị mất thể diện.
Bị anh lôi vào ấn vào trong nước, không có chuẩn bị trước cô bị uống hai ngụm nước biển, Hoan Nhan tức giận trừng anh: "Anh làm gì thế, định khi dễ em hả?"
"Muốn học bơi, trước tiên phải bị uống nước biển hai lần, uống rồi bị sặc sẽ không còn sợ nước. Tốt lắm, bây giờ bắt đầu."
Không chút khách khí anh ôm cô hướng tới chỗ sâu nhất đi tới, Hoan Nhan cảm thấy nước biển đang từ từ dâng lên tới ngực cô, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi, cô oa oa kêu lên: "Tại sao người ta đều có phao bơi mà em thì không có?"
Hoan Nhan chỉ vào mấy đứa bé có phao đang tung tăng bơi lội trong nước, uất ước nói.
"Có phai bơi thì còn học cái gì nữa, đừng sợ, có anh ở đây rồi sẽ không để em gặp chuyện gì đâu." Anh vừa nói xong, chợt có một con sóng nhỏ ụp tới. Bất ngờ không đề phòng, Hoan Nhan lập tức bị va đập vào, "nước chảy bèo trôi", vài giây sau Thân Tống Hạo mới chộp được Hoan Nhan, cô bị dọa cho sợ đến choáng váng...
Kế hoạch bơi lội bị phá sản, cô bước đi không nổi hai chân cứ như nhũn ra, anh đành ôm cô quay lại khách sạn. Hoan Nhan thề, cả đời này nhất quyết không học bơi lội nữa.
Về đến khách sạn, vừa vào phòng anh liền ôm cô nhào xuống giường, ánh mặt trời vàng rực như được rây qua cửa kính xuyên vào trong phòng. Dây lưng bikini trên người cô bị anh tháo ra, một nụ hôn rớt xuống cơ thể cô. Thậm chí Hoan Nhan còn nghe được hơi thở dồn dập, lồng ngực nóng bỏng gào thét của anh. Tại Hải Nam dưới ánh nắng nóng bỏng, không người quấy rầy, xa thành phố ồn ào rốt cuộc anh và cô không còn bị ai hay bất cứ chuyện gì có thể ngăn trở nữa.
"Chúng ta không quay về nữa, mua nhà ở lại đây thôi..." Anh vừa hôn lên thân thể cô, vừa thì thầm nói. Anh thích Hoan Nhan như vậy, thoải mái tự do vui vẻ, Hoan Nhan hạnh phúc, đây mới thật sự là cô, khiến anh càng mê luyến hơn..
"Biệt thự nhìn ra cảnh biển ở đây rất đắt..." Tuy bị anh hôn đến ý loạn tình mê, nhưng cô vẫn tỉnh táo có trách nhiệm tính toán tỉ mỉ.
"Em yên tâm, tiền của chồng em không phải để trong ngân hàng cho mốc meo. Nếu em hay Noãn Noãn thích xé chơi cũng được."
"Cũng may không đưa con gái đi theo chúng ta, nếu không bị anh chiều hư thành phụ nữ hám tiền thì thế nào? Dạy Noãn Noãn thành như vậy, đứa bé này có thể không được người yêu thích rồi."
"Nuôi con trai phải nghèo, nuôi con gái phải giàu. Có như thế tương lai mới không bị hoa hoa công tử, người có tiền lừa gạt..."
"Con gái chúng ta đã bị một bé trai quyến rũ rồi..."
"Con bé còn nhỏ, biết cái gì, đừng bảo là con gái..."
Cô ngốc nghếch một hồi bừng tỉnh ngộ, mới hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, gương mặt đỏ bừng lên: "Thân Tống Hạo, anh không biết xấu hổ.."
Anh thấp giọng bật cười, cúi đầu hôn vào gương mặt nhỏ nhắn đang ngượng ngùng của cô: "Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu..."
"Ai thèm yêu anh, lưu manh, a..." Hoan Nhan đang định mắng anh, không ngờ lại sa vào bẫy của anh, nhìn anh thực hiện được ý đồ: "Em đừng ngại, vợ chồng cũng đã già..."
Qủa thật Hoan Nhan cảm giác mình đánh không lại anh, đến cuối cùng cô cũng ngây ngốc mặc anh định đoạt. Từ trước đến giờ cô cũng không phải loại người phóng túng, ai mà biết được, bây giờ vậy mà đảo khách thành chủ, sau cùng lại chủ động trước. Suy nghĩ lại mới vừa rồi dáng vẻ bám lấy anh sống chết không buông, cô cảm thấy thật mất mặt. Qủa là đã bị anh dạy hư mất rồi.






"Biểu hiện không tệ, lần sau tiếp tục cố gắng. . . . . ." Anh ở sau lưng cô miễn cưỡng mở miệng. Gương mặt đỏ bừng, cô tức giận quay lưng lại với anh, không để ý tới anh nữa. Thế nhưng anh lại cực kỳ yêu thích dáng vẻ này của cô.
"Anh tránh xa. . . . . ." Cô hất tay anh ra, ánh chiều tà trãi vàng như mật ong bao phủ khắp phòng. Cô cảm thấy minh như vừa được thay da đổi thịt, cô nên sớm thay đổi, tự do làm t