Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2769 lượt.
>bệnh Aisd đáng sợ, như vậy, có phải đã rõ ràng rồi không, anh và Thái Minh Tranh căn bản không hề xảy ra quan hệ, đứa nhỏ trong bụng Thái Minh Tranh, là do cô ta tìm người khác mới tạo thành. Mà cái người đàn ông do cô ta tìm kia, lại vô cùng có khả năng mang theo mầm bệnh Aids độc hại này, sau đó có thẻ đã lây cho cô ta?
Nghĩ tới đây, Thân Tống Hạo lập tức kích động thiếu chút nữa nhảy dựng lên, "Trần Nhị, tôi tới bệnh viện kiểm tra liền, thật tốt quá, thật tốt quá, vui mừng quá đi, cám ơn cậu!"
Trần Nhị không hiểu, lo lắng hỏi lại anh: "Hạo tử, không phải là anh sợ đến bị hồ đồ rồi?"
"Tôi tới liền, nói chuyện sau." Thân Tống Hạo mặt mày hớn hở, vừa tắt điện thoại, vừa đi về hướng đỗ xe.
Thích Dung Dung càng lo lắng nhiều hơn, nhìn vẻ mặt Thân Tống Hạo bất chợt thay đổi, kích động không thôi, bà bật khóc: "A Hạo con bị chuyện bệnh tình của Thái Minh Tranh dọa cho ngốc rồi phải không....Con yên tâm, coi như con bị dính phải bệnh ấy, mẹ cũng không ghét bỏ con....Nửa đời sau của con mẹ nhất định chăm sóc con thật tốt, ôi....đứa nhỏ đáng thương..."
"Bà khóc cái gì vậy, lên xe, vừa đúng lúc tôi có chuyện muốn hỏi bà." Tâm tình Thân Tống Hạo thật tốt, nhưng cũng lười phải so đo mọi chuyện với bà, kêu bà lên xe, chính là muốn hỏi cho rõ mọi chuyện đã xảy ra vào thời điểm anh bị chuốc thuốc mê.
"Chuyện gì?" Thích Dung Dung khóc hồi lâu, trong lòng không biết oán trách bao nhiêu lần mệnh mình thật khổ, bây giờ cháu trai không có, lại còn phải chăm sóc cho con trai, cái bệnh Aids chết tiệt kia, sao lại nhiễm vào người họ chứ?
"Bà đã bỏ thuốc mê cho tôi trước sau tổng cộng mấy lần?" Dằn cơn tức giận, anh bắt đầu hỏi tỉ mỉ.
"Một lần...Không phải..." Nhìn nét mặt rét lạnh của anh, Thích Dung Dung rùng mình cuống quýt đổi lời nói: "Có bốn lần thôi."
"Bốn lần trong một tháng?" Anh không khỏi cắn răng nghiến lợi, xoay mặt hung hăng lườm bà. Thích Dung Dung bị anh trừng run rẩy toàn thân, thận trọng nhìn lại nói: "A Hạo, đã đến nước này, đừng trách mẹ có được hay không?"
"Tôi chỉ muốn hỏi, bà có tận mắt thấy cô ta và tôi ở cùng nhau?" Thân Tống Hạo không tiện hỏi trực tiếp, nhưng nghĩ vẫn phải chuẩn bị tâm lý trước.
"Loại chuyện đó, mẹ làm sao chứng kiến, mẹ chỉ đưa Minh Tranh vào phòng con xong rồi đi ra..." Thích Dung Dung cúi đầu không dám nhìn sắc mặt của Thân Tống Hạo.
"Vậy bà cứ như vậy mà chắc chắn đứa bé trong bụng cô ta là con của tôi?" Thân Tống Hạo cười lạnh: "Kết quả kiểm tra cô ta đã bị Aids, tại sao tôi không có bị? Tôi chỉ chung đụng với mỗi Nhan Nhan, mà Nhan Nhan cũng không bị, điều này đã nói lên cái gì? Ba đã nói qua phải làm giám định gien, vừa khéo làm sao sức khỏe cô ta cũng không tốt? Là cô ta sợ, bởi vì căn bản đứa bé kia không quan hệ gì với tôi. Cô ta làm như vậy, chẳng qua là lừa dối bà mà thôi! Bà thật ngây thơ tin tưởng, còn chăm sóc cẩn thận cho cô ta!"
"A Hạo, con nói....Đứa bé kia không phải là của con?" Thích Dung Dung trơ mắt, bà tự nhận là mình làm mọi việc rất hoàn mỹ, chưa từng nghĩ tới đứa bé này không là của A Hạo!
Nhưng rõ ràng Minh Tranh có nói, cô vì A Hạo thủ thân như ngọc, hơn nữa tính thời gian thụ thai đứa bé cũng đúng mà.
"Bà không tin, vậy thì chờ tôi đi làm kiểm tra, nếu như cô ta có mang theo vi khuẩn (virus), mà tôi không có như vậy chân tướng sự việc lập tức sáng tỏ."
"Được, được...." Thích Dung Dung ậm ừ đáp lời, trong lòng từng hồi ảo não và hối hận, bà ngàn chọn vạn tuyển mới chọn được một người con dâu, ai dè lại chọn trúng người không biết liêm sỉ, haizzz, lòng dạ phụ nữ thâm sâu thật đáng sợ!
Đến bệnh viện, Trần Nhị trong lòng như lửa đốt đã đứng sẵn ở ngoài cửa đón rồi, gấp rút đưa Thân Tống Hạo đi lấy máu làm xét nghiệm. Trần Nhị nhìn xung quanh không có ai, mới nhỏ giọng hỏi: "Hạo tử, anh nói thật với tôi, anh có cảm giác chỗ nào trên người mình không thoải mái không?"
"Cậu nhìn bộ dáng của tôi giống như người không thoải mái sao?" Thân Tống Hạo nện một quyền vào vai của hắn: "Tên thối tha này tôi cho cậu biết, hiện tại tôi cảm thấy mình thật nhẹ nhõm, tôi có thể cự kỳ chắc chắn nói cho cậu biết, Thái Minh Tranh người phụ nữ này, căn bản tôi không có chạm qua, đứa bé kia, cũng không phải là tác phẩm của tôi. Giữa tôi và Nhan Nhan, thật sự là sạch sẽ, trong sạch, không có một chút xíu ngăn cách trở ngại nào!"
"Aids cũng có kỳ thời kỳ ủ bệnh, ngộ nhỡ như anh vẫn chưa đến thời kỳ phát tác ra?"
"Từ trước đến nay tôi chỉ ở cùng một chỗ với Nhan Nhan, Nhan Nhan cũng không có bất cứ chuyện gì, hơn nữa, vài năm nay tôi đây bên ngoài cũng không có chạm qua phụ nữ, vậy từ đâu tôi bị nhiễm loại bệnh này?"
Thân Tống Hạo không thể không lo lắng, quả nhiên là hiện tại anh may mắn, thời gian năm năm qua chỉ một lòng một dạ nghĩ tới Nhan Nhan, không có đi ra ngoài làm bừa.
Trần Nhị đặc biệt tìm khoa xét nghiệm máu hiện đại nhất làm kiểm tra. Cả quá trình lấy máu, làm xét nghiệm cũng chỉ mất một ít thời gian.
Âm tính, mạnh khỏe.
Lúc này Trần