Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342759
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2759 lượt.
ang học năm thứ hai đại học”, Đông Phương Vô Song cười một tiếng, Quý Duy An mới nhận thấy cô gái còn có hai lúm đồng tiền trên má, anh chợt hiểu… người bạn nhỏ Thân Thiên Tình hoàn toàn dựa theo bộ dáng của mình, để tìm cho anh một đối tượng hẹn hò!
“Vì sao cô và Noãn Noãn quen nhau?” Quý Duy An cảm thấy có chút đau đầu.
“Mẹ tôi là chủ nhiệm lớp của con bé, chúng tôi chơi với nhau rất tốt.” Khuôn mặt của Đông Phương Vô Song thật tươi tắn lại vừa ngọt ngào, Quý Duy An có cảm giác thấy một hàng vệt đen trượt xuống…
Bảy tuổi cùng mười tám tuổi chơi rất tốt, anh nên nói bảy tuổi trưởng thành sớm hay là nên nói mười tám tuổi ngu ngốc đây?
Một trận gió lạnh thổi tới Đông Phương Vô Song không khỏi dậm chân một cái, vừa vội vã đeo bao tay lên: “Thật là lạnh…”
"Nào, tôi mời em đi uống một chút gì nóng nóng!" Mặc dù Quý Duy An cảm thấy chuyện này rất hoang đường, nhưng đối mặt với chuyện này, khiến anh nổi lên tâm tính của bậc đàn anh, hết sức lễ độ và lịch sự với một cô gái.
"Hay quá, em muốn ăn kem ly!" Đông Phương Vô Song thoải mái mở miệng, xoay người chỉ vào một nhà hàng ăn uống kiểu Pháp ở bên ngoài công viên, vui vẻ nói.
Hai người vào nhà hàng, không khí ấm áp tràn ngập khắp phòng ăn, Đông Phương Vô Song thật cao hứng gọi một ly kem nóng lớn rồi ngồi chờ đợi. Quý Duy An không khỏi có chút chắt lưỡi, khẩu vị của cô gái thật là lớn, chẳng trách được trông cô vẫn như một cô bé con mập mạp.
Đế của viên kem nóng được trang trí rất khéo léo bằng sô cô la sền sệt, Đông Phương Vô Song cầm nĩa xiên vào những viên kem nóng, lúc này những viên kem được ghim lại trông giống như cây kẹo hồ lô, ngoài nóng trong lạnh, vừa có mùi thơm của sô cô la, lại vừa có mùi kem thơm ngát, tạo thành một hương vị khác biệt.
Đợi đến khi cô gái đã tiêu diệt sạch sẽ ly kem, Quý Duy An ra trả tiền, rồi cùng cô đi ra ngoài.
Trái tim Vô Song như bị treo ngược lên, cô khó hiểu nhìn anh, tại sao trước sau lại có sự trái ngược lớn như vậy, cho dù chỉ là một chút anh cũng không hề thích cô sao?
" Chúng ta có thể cùng đi xem phim được không?" Vô Song làm mặt dày mở miệng, không muốn lên xe.
Cô đạp một cái lên trên mặt tuyết, để lộ sự bất an của mình.
Quý Duy An cụp mắt liếc nhìn cô một cái... Thật ra thì, anh thật sự không hề ghét cô, ngược lại, đã lâu lắm rồi, cũng do cô, hôm nay lần đầu tiên anh mới lại được cười sung sướng như vậy.
Nhưng mà anh còn có tư cách gì để yêu đây? Cô mới mười tám tuổi, tài hoa phong nhã, lịch duyệt giống như là trang giấy trắng mới mở thật sạch sẽ, còn anh thì đã trải qua bao nhiêu tối tăm, tàn khốc, máu tanh như vậy. . . ở bên cô đúng là không hợp nhau.
Nếu đã hoàn toàn không có thể, vậy thì anh quyết không thể cho cô một chút xíu mơ tưởng nào. Cô còn nhiều hi vọng, cuộc đời cô vẫn còn rất dài ...
"Đông Phương tiểu thư, rất xin lỗi, tôi còn có chuyện ở công ty..."Anh khôi phục lại sự lễ độ cùng khách khí như lúc mới bắt đầu. Vô Song ngước mắt nhìn anh: "Không sao, em có thể tự mình thuê xe trở về, anh đi đi. Bye!"
Cô xoay người, từng bước từng bước đạp tuyết đi về phía trước. Cô còn tưởng rằng anh sẽ gọi cô lại, nhưng mà cô chỉ nghe thấy tiếng khởi động xe, sau đó, càng ngày càng xa. . .
Một mình yên lặng đi thật lâu, Vô Song quên cả việc đeo lại cái bao tay, nhưng cô cũng không hề cảm thấy lạnh. Cô có cảm giác mình có chút ngu ngốc... nào có ai vừa thấy người ta, mặt đã hiện ra vẻ hồn vía bay hết lên mây như cô vậy?
Nhất định là anh đã bị dáng vẻ điên điên khùng khùng của cô dọa cho chết khiếp.
Vô Song có chút hối hận, lẽ ra cô nên có biểu hiện thục nữ một chút mới phải. Chẳng bao giờ có thời cơ tốt như lần đầu
tiên gặp mặt này, vậy mà cô lại đi gây chuyện ồn ào một trận với anh như thế… Anh là một người trưởng thành, nhất định sẽ không thính kiểu tính tình điên điên khùng khùng này của cô.
Vô Song chợt thấy chán nản, rốt cuộc bây giờ có hối hận cũng không kịp. Cô đưa tay ngăn cản một chiếc xe, lúc lên xe không nhịn được còn quay đầu lại liếc mắt nhìn, không một bóng người, chỉ thấy tuyết trắng xóa trên đường phố.
Duy An trở về nhà, Noãn Noãn đang vui vẻ xem ti vi, liếc nhìn thấy anh trở về nhà nhanh như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi xụ xuống: “Cậu nhỏ…!”
Duy An trừng mắt nhìn một cái, đi tới bên cạnh Noãn Noãn ngồi xuống: “Bé con quỷ quái này, lần sau không được phép hồ đồ như thế, biết không?”
“Cậu không thích chị Vô Song sao?” Noãn Noãn có chút không vui, lần đầu tiên bé làm mai mối lại bị thất bại thảm hại.
“Tuổi của cậu so với chị Vô Song của con chênh lệch nhau rất nhiều, do đó không thích hợp, con biết không?” Duy An xoa xoa mái tóc con bé, đổi đề tài: “Mẹ của con hôm nay sẽ đến đón con về nhà phải không?”
“Mẹ và ba ba đang trải qua những ngày của thế giới hai người, không cần con nữa rồi…” Noãn Noãn cố ý bĩu cái miệng nhỏ nhắn, làm cho Duy An dở khóc dở cười, siết chặt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé mắng yêu: “Con không được phép nói bậy bạ như thế.”
Hai cậ