Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342749

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2749 lượt.

thu dọn hành lý, cũng chỉ thu xếp những đồ dùng bình thường, bình tĩnh chờ đợi. Anh vừa đi công tác, ngày hôm sau cô mang theo Noãn Noãn cùng Duy An, cả nhà cùng nhau bay đi Hawai.
Sở dĩ cô lựa chọn nơi đó, chẳng qua là vì chuyến đi lần trước tới Hải Nam cùng với Thân Tống Hạo đã để lại ấn tượng quá sâu. Ở giữa mùa đông tuyết tung bay, lại có thể đi bờ biển phơi nắng, lướt sóng bơi lội, còn có vô số loại nước trái cây nhiệt đới, tha hồ uống, đây quả thật là một chuyến đi có quá nhiều chuyện tốt đẹp.
Lúc lên máy bay, Hoan Nhan vẫn còn nghĩ đến chuyện cô lén ra đi, nếu như anh vừa nhìn thấy cô mang theo con gái len lén trốn đi, phản ứng đầu tiên sẽ như thế nào nhỉ?
"Mẹ, có chuyện gì mà mẹ cười một mình vậy." Noãn Noãn kéo kéo tay áo cô, lại vừa nhìn Duy An một chút, vừa đau khổ thở dài: "Mẹ bỏ ba ba ở lại, cậu nhỏ cũng không mang theo mợ nhỏ, chỉ có ông ngoại bà ngoại là một đôi thôi...nếu như có anh Hiền Trữ ở đây thì tốt biết bao?"
Hoan Nhan nghe lời nói này không khỏi đưa tay sang vỗ vào đầu cô bé: "Con bé quỷ quái này, há mồm ngậm miệng cũng chỉ toàn là anh Hiền Trữ của con thôi."
"Thật là muốn lớn nhanh lên một chút..." Noãn Noãn lại thở dài, cố làm ra vẻ đau khổ: "Lớn lên là có thể kết hôn, cùng anh Hiền Trữ kết hôn là có thể ngày ngày ở cùng một chỗ...."
"Con nghĩ là con có khả năng này sao." Hoan Nhan không biết nói thế nào, nhìn con gái một chút, cô chợt có cảm giác tức giận. Noãn Noãn hoàn toàn di truyền tính phong lưu cùng hoa tâm của Thân Tống Hạo, mới nhỏ như vậy mà đã có kiểu suy nghĩ này, khẳng định đây không phải là tính cách của cô.
"Chị à, chị nói xem, nếu như anh rể biết chuyện này, có thể giận chị hay không? Chị len lén bỏ lại anh ấy trốn đi, anh ấy biết được nhất định rất khô sở."
Duy An vừa quay đầu lại, lại không chú ý tới cách đó không xa "Qủa cam to" đeo cặp kính mát, một mình lặng lẽ đi vào cửa kiểm tra.
"Không có việc gì đâu, chẳng nói là tiểu biệt thắng tân hôn đó sao, ngày ngày nhìn một gương mặt, anh ấy chắc cũng chán ngán." Hoan Nhan cười ha hả, trong lòng cũng như đang cổ vũ. Đúng vậy, nếu như Thân Tống Hạo biết cô trốn đi, đuổi kịp tới Hawai, chẳng phải là trước tiên muốn đánh cho cô một trận sao? Chỉ là vừa mới nghĩ đến chuyện này, Hoan Nhan liền giật mình một cái thật mạnh....
Duy An nhìn nét mặt của cô, không khỏi cười một tiếng, bất đắc dĩ lắc đầu một cái, đây đúng là một đôi oan gia, nhưng coi như đã tu thành chính quả.
Lại chợt nghĩ tới mình, anh cảm thấy không nói ra được, đành thở dài một hơi. Tính tình của anh bây giờ, có thể nói không hề có một điểm này thích hợp với con gái, vừa u ám lại còn lạnh lẽo, đó là còn chưa nói tới, anh rất khó có lòng tin với người khác giới.
Hoan Nhan thấy vẻ mặt Duy An, không khỏi thấy đau lòng, kéo tay anh ngồi xuống ở bên người: "Duy An, em cũng không ít tuổi, nên ra ngoài tìm bạn gái thôi...."
"Chị à, thật sự bây giờ em không có ý định này, nhìn thấy phụ nữ, em không thể không nổi lên ý thức đề phòng, không cách nào có thể nhập vào trong đầu."
Duy An thở dài mấy năm nay tuy nói anh không tìm đủ mọi cách, nhưng cũng có khá nhiều chiêu trò. Một năm cũng có vài người bạn gái, nhà cửa, tính nết thật ra thì cũng không đến nỗi nào, nhưng cuối cùng anh không sao ổn định tư tưởng để kết giao với người ta.






Những người bạn gái kia không thể nghi ngờ là muốn kết hôn cùng cậu, nói xa nói gần cũng nói rất nhiều lần, nhưng cậu vẫn do dự, những người đó tốt thì có tốt , nhưng cậu đều không thích, chỉ giải quyết nỗi cô đơn mà thôi.
"Thế giới này vẫn có cô gái tốt , chị cũng không ép em, nhưng ba mẹ cũng lớn tuổi rồi, em hãy nhớ tới bác trai, nếu như em kết hôn rồi sinh con, người đang ở dưới cũng được an ủi."
Hoan Nhan vốn không nghĩ khơi lại nỗi đau của cậu, nhưng lại không thể để cho cậu cứ như vậy một mực tiếp tục rong chơi.
Nếu cậu mau chóng tìm được người phụ nữ mình yêu thích rồi kết hôn, người làm chị này mới yên lòng.
Quả nhiên, vừa nghe cô nói xong, sắc mặt Duy An hơi thay đổi, im lặng rất lâu, cậu mới cúi đầu, đáy mắt tràn đầy vẻ khổ sở: "Tóm lại là em không tốt, nghĩ đến ba...."
từ trước đến nay cũng không phải thập toàn thập mỹ.
Không phải là tôi yêu em, thì em phải yêu tôi, cũng không phải là em yêu tôi, thì nhất định tôi phải đáp lại mà yêu em, lòng người từ trước đến nay, đòi hỏi nhưng cũng chỉ là lưỡng tình tương duyệt mà thôi.
Mà trong lúc lưỡng tình tương duyệt không cho phép có tình cảm thắm thiết bất luận với người thứ ba nào.
Ngay cả đã từng có người vì yêu em mà hy sinh nhiều như vậy, ngay cả trên đời có nhiều người tốt như vậy, nhưng đều không phải là người mà em mong muốn.
Duy An chợt nhớ tới khi còn ở trường học, mỗi đêm đều xem truyện của Kim Dung, những chuyện tình yêu làm rung động tâm can mà cậu đã quên từ lâu, chỉ nhớ rõ mỗi truyện ” bạch mã tiểu tây phong”, câu chuyện tình yêu không có kết cuộc. Tất cả tiểu thuyết của Kim Dung kết cuộc đều là cô đơn, xem xong chỉ có cảm giác phiền m


pacman, rainbows, and roller s