Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.
u cháu ầm ĩ một hồi, bỏ qua câu chuyện về Đông Phương Vô Song.
Thân Tống Hạo đi vào phòng khách, cởi áo khoác ngoài vứt thẳng vào trên ghế salon. Cuối năm, công việc bận đến quay cuồng, khiến anh liên tục bận tới tận đêm khuya mới trở về nhà. Mỗi lần anh về đến nhà cô cũng đã ngủ rồi. Buổi sáng anh tỉnh dậy sớm hơn một chút để đi làm thì cô vẫn còn đang mộng đẹp. Hàng ngày, ngay cả thời gian để bọn họ cùng ăn với nhau một bữa cơm cũng không có. Sở dĩ anh làm việc đến bán mạng như vậy là bởi vì anh muốn trong một năm này cố gắng xử lý xong mọi thủ tục công việc cho thật tốt, sau đó cùng với cô bên nhau, không phải lo lắng gì về công việc nữa, chuyên tâm sống bên cạnh đền bù lại cho cô.
Anh rón rén đi vào phòng ngủ. Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, lờ mờ chiếu lên chiếc đồng hồ treo tường, kim đồng hồ đã chỉ đúng mười hai giờ đêm. Cô nằm ở trên giường hơi thở nhè nhẹ, một lọn tóc đen uốn lượn trên trán, khuôn mặt bình yên, chìm sâu trong giấc ngủ.
Anh vẫn theo lệ cũ đi tới nhẹ nhàng đặt một nụ hôn ở trên trán của cô, sau đó mới hài lòng đi vào phòng tắm tắm rửa. Anh dựa vào bồn tắm, khẽ nhắm mắt lại nghỉ ngơi, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Anh giơ tay lên xoa bóp mấy cái ở huyệt thái dương, không thể thức đêm được nữa, phải bảo Trần Nhị và A Dương khẩn trương trở lại xử lý chuyện của công ty mới được, mấy đồ gia hỏa kia hết người này tới người khác, thi nhau chạy trốn để bàn chuyện yêu đương, để một mình anh phải xử lý tất cả công việc của các bộ phận, khiến cả người mệt mỏi muốn chết đi được, thật là vô lý!
Ngâm mình trong bồn tắm xong, lúc bước ra bồn tắm, trước mắt anh bỗng tối sầm, đầu cảm thấy hơi choáng váng. Thân Tống Hạo không khỏi cười khẽ, xem ra cũng đã nhiều tuổi rồi, không thể nào so với tuổi thanh niên khi xưa được.
Anh còn nhớ rõ, sau khi ly hôn với Nhan Nhan, khoảng thời gian ở Singapore kia, một mặt anh phải đề phòng chú ba, một mặt lại đang âm thầm tìm Nhan Nhan, mặt khác phải đọ sức cùng Tô Lai, người anh dường như chia thành mấy phần, nhưng cũng không hề mệt mỏi, thậm chí cho dù suốt mấy đêm không ngủ, nhưng mà tinh thần vẫn phấn chấn như cũ. Còn bây giờ, mới chỉ qua thời gian mấy năm, tóc anh bây giờ đã có sợi bạc, khi làm việc thậm chí thỉnh thoảng còn cảm thấy mệt mỏi, mỗi lần thức dậy lúc sáng sớm, nhìn vào chiếc gương lúc rửa mặt, nhìn lúc chau mày, anh thấy trên trán cũng đã xuất hiện mấy cái nếp nhăn trên trán rất rõ ràng, liền có cảm giác lo lắng không sao nói ra được.
Có những lúc anh cũng thật muốn khẩn trương tạm thời gác lại chuyện của công ty rồi tính sau, nhưng là hết lần này tới lần khác nhận thấy lúc này không có người nào thích hợp để trao lại. Cái gã Kỳ Chấn kia chỉ một lòng ôm vợ con vào người, đến Tần Thiếu Dương vậy mà trực tiếp gặp một lần đã nhanh chóng cưới vợ, còn Trần Nhị, khoảng thời gian này cũng rất kỳ lạ, nghe nói cha cậu ta đã già lắm rồi thế mà lại còn cưới một phu nhân còn mang theo một bé gái đang tuổi đọc sách về ở trong nhà. Trần Nhị đang bị công kích nặng nề, bởi bây giờ trong mắt của cậu ta chỉ nhìn thấy em gái đó, chẳng có ai là người thứ hai.
Anh vén chăn lên, rón rén nằm xuống, chợt một thân thể nhỏ bé, nóng bỏng liền lăn vào trong ngực anh. Thân Tống Hạo không khỏi sững sốt: “Đánh thức em sao?”
Người ở trong ngực vẫn thở nhè nhẹ như cũ, gương mặt vẫn áp sát vào ngực anh, líu ríu nói trong giấc mơ: "Vẫn còn một chiếc nhẫn móc kéo nữa..."
Thân thể anh chợt cứng lại, nhẹ nhàng ôm cô nằm ở trên giường, có lẽ do hệ thống lò sưởi ở trong phòng quá ấm áp, nên người cô rất nóng, giống y như một cái lò than nhỏ khiến anh có cảm giác sự ấm áp từ bên ngoài cứ thấm dần vào trong lòng.
Chỉ là một chiếc nhẫn bằng móc kéo không đáng một đồng, lại làm cho cô nhớ lâu như vậy, trong lòng anh cảm thấy thật là hổ thẹn.
Suy nghĩ một chút anh mới nhận ra, quà anh tặng cô đúng là chẳng có gì ngoài quần áo, đồ trang sức cô mang trong các buổi tiếp tân thân mật có thể đếm được trên đầu ngón tay.. Anh thật không xứng đáng là một người chồng tốt.
"Xin lỗi... Anh sẽ đền bù lại cho em thật nhiều, mỗi ngày đều đền bù lại, sẽ mang cả cuộc đời anh để đền bù lại cho em." Anh cúi đầu hôn cô, nhưng cô chẳng hề đáp lại, xem ra lúc nãy cô nói mơ, còn bây giờ đã lại ngủ say.
Anh cũng liền ôm lấy cô ngủ thiếp đi.
Đến sáng sớm khi tỉnh lại, sắc trời vẫn còn tối đen, mặc dù Thân Tống Hạo cảm thấy sức lực dường như sắp không chống đỡ được nữa, nhưng vẫn miễn cưỡng ngồi dậy. Kiên trì một thời gian nữa, anh sẽ nghỉ ngơi hoàn toàn, thoải mái chăm sóc cô.
Đắp lại chăn cho cô cẩn thận, nhìn vẻ mặt cô lúc ngủ mi tâm giản ra, khóe miệng mang theo ý cười, tâm tình của anh lập tức thấy tốt hơn.
Đến giờ nghỉ buổi trưa, lúc ăn cơm, Thân Tống Hạo cố ý dặn dò thư ký đi mua mấy hộp nước ngọt Côca về, sau đó lại dặn dò anh ta vào bảy giờ tối hàng ngày phải đưa một chiếc móc kéo đến nhà.
Thư ký cũng không nói gì, chỉ cười hì hì đi ra ngoài. Tình cảm cuả Tổng giám đốc và phu nhân thật là tốt, ngay cả những trò trong phim Hàn quốc hay chiếu đi chiếu lại cũng đem