Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2719 lượt.

cái, xoay người bước đi.
“ Này, này anh….” Vô Song vội vàng bò dậy đuổi theo….
“ Cô lại muốn gì nữa đây?” Quý Duy An chau mày nhìn lại cô, dưới ánh mặt trời khuôn mặt nhỏ nhắn rực rỡ như một bông hoa nhỏ, khiến anh thẫn thờ ngẩn ngơ.
“ Anh nói em là bạn gái anh….” Vô Song hơi xấu hổ, nhưng vẫn nhắm mắt lại nói nhỏ.
“ Tôi chỉ viện cớ giải vây cho cô thôi.” Quý Duy An buông thõng tay, bất đắc dĩ nói.
“ Nhưng em không cần biết, anh đã nói thì phải giữ lời, em không buông anh đâu.” Vô Song dứt khoát nhảy qua, từ phía sau ôm thật chặt hông của Quý Duy An: “ Em phải làm bạn gái của anh, em muốn quấn lấy anh…anh đừng hòng đuổi em đi.”
“ Nhìn cô có chỗ nào giống một thiếu nữ?” Quý Duy An nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn óng ánh trong suốt, cảm thấy bất đắc dĩ, cô bé mới 18 tuổi, cậu cũng không muốn gieo tai họa lên cô bé nhìn như 16!”
“ Em làm sao?” Vô Song cúi đầu, buông nhẹ tay ra, ngẩng đầu lên thật cao nhìn anh: “ Từ lần đầu tiên gặp anh cho tới bây giờ em chỉ thích mỗi anh. Em đã trưởng thành rồi, đã qua 18 tuổi, em có thể theo đuổi anh, làm bạn gái của anh.”
“ Cô còn quá nhỏ, hơn nữa tôi cũng không muốn nói chuyện yêu đương.” Duy An nghe cô nói xong, giọng điệu liền mềm mại, nhưng trong lòng cảm thấy không được tự nhiên, cậu bây giờ còn có thể nói chuyện yêu đương sao?
“ Em đã 18 tuổi rồi…”
“ Nhưng tôi lớn hớn cô gần 10 tuổi!” Quý Duy An ngắt lời cô. “ Đừng nói nữa, tốt nhất cô lo đi học, đọc sách, về sau sẽ gặp được bạn trai yêu thích cô…”
“ Nhưng em chỉ thích anh…” Vô Song đuổi theo hai bước, muốn đưa tay kéo anh lại, Quý Duy An không chút do dự đẩy tay cô ra: “ Không cần nói nữa, cũng không cần quấn tôi…tôi không thích cô, hơn nữa tôi ghét loại con gái tính cách như trẻ con của cô.”
Khi cậu nói ra những lời này, trong cô hình như bị cái gì chặn lại. Phải, cậu không thích cô bé, làm sao cậu thích cô gái nhỏ chỉ mới gặp hai lần, làm sao lại thích một người đơn thuần giống như tờ giấy trắng đây?
“ Quý Duy An… rồi anh sẽ thích em, nhất định sẽ yêu thích em, em không buông tay, nhất định không buông tay, anh muốn em rời khỏi anh, không có cửa đâu…” Vô Song nhìn cậu không hề lưu luyến sải bước thật dài bỏ đi, liền ngã ngồi ở trên bờ cát khóc oa oa…
Quý Duy An nghe tiếng khóc kia, tiếng khóc uất ức đau lòng như vậy đều là bởi vì cậu, thế nhưng vỗ vai của cô, nói cho cô biết, thật ra thì cậu không hề ghét cô, bọn họ chỉ là không thể hợp nhau, cô còn nhỏ tuổi, nếu thích có thể, là nhất thời. Còn cậu chỉ muốn loại tình yêu bình thản cùng cuộc sống yên ổn, không phải loại tình yêu tràn trề khát vọng của tuổi trẻ.
Hoan Nhan bởi vì mang thai lại nghén quá khổ sở, Thân Tống Hạo liên hệ với bệnh viện ở đây chăm sóc thai kỳ cho cô, anh cũng dứt khoát nghỉ dài hạn một năm tạm gác tất cả lại, đem công việc trong công ty ném lại cho Kỳ Chấn và Trần Nhị.
Duy An cũng bay tới lui hai nơi, thời điểm ở ngoài bởi bãi biển Hawai bọn người Hoan Nhan cũng gặp qua cô gái nhỏ Đông Phương Vô Song mấy lần, cô đứng ngời biệt thự chờ Duy An, cô quấn lấy cậu, ồn ào vòi vĩnh muốn cậu mang cô đi chơi đây đó, muốn ăn món gì ngon, nhưng gương mặt Duy An luôn lạnh lùng. Hoan Nhan nhìn cậu lạnh nhạt như vậy, cảm thấy tuyệt vọng, thế nhưng cô gái nhỏ kia vẫn kiên nhẫn ngày ngày tới tìm cậu, cho đến khi hết kì nghỉ đông, cô phải trở về tiếp tục đi học, mới xem như chấm dứt một đoạn đường.






Nhưng Hoan Nhan lại phát hiện, khi Vô Song ngày ngày tới nháo, gương mặt của cậu lạnh lùng như không muốn gặp người ta, thế nhưng bây giờ Vô Song đi rồi, cả người cậu hình như cũng trầm mặc hẳn, có mấy lần thậm chí Hoan Nhan còn nhìn thấy một mình cậu trên bờ biển đi tới đi lui chỗ lúc trước cậu và Vô Song thường hay tản bộ....
"Duy An, Vô Song đi đã bao lâu rồi? Em cũng không gọi điện thoại hỏi thăm người ta một chút." Buổi tối lúc xem ti vi, Hoan Nhan hỏi dò.
"Sao phải gọi điện thoại cho cô ấy, em bây giờ thật yên tĩnh." Duy An vừa nhìn ti vi, vừa thờ ơ đáp lại, nhưng mà trong nội tâm lại hỗn loạn, Đông Phương Vô Song chết tiệt kia, cô nhóc vừa về nước giống như cá gặp nước, một chút tăm hơi cũng không có!
"Em đó, nói một đường nghĩ một nẻo, đừng chờ đến lúc Vô Song bị người khác cướp đi, còn lại một mình đành trốn vào góc nhà mà khóc."
Nụ cười vừa ăn trái táo do Thân Tống Hạo gọt xong đưa tới, vừa nói.
Nụ cười cầm tay của anh, an ủi nói.
Thế nhưng anh lại thở dài: "Anh thật hối hận, trước kia ngày ngày mong đợi chúng ta có thể có một đứa bé, nhưng bây giờ đứa bé tới, thấy em chịu khổ sở như vậy anh lại lo lắng lại hoảng sợ, thật là không dễ chịu."
“Không sao, em cố chịu khoảng chừng bốn, năm tháng nữa thôi, nháy mắt là qua." Hoan Nhan dừng lại, tựa vào trong ngực anh: "Hai đứa bé này của chúng ta cũng thật không tầm thường, từ lúc mới bắt đầu đến bây giờ, đem mẹ của bọn hắn dày vò quá mức, em chỉ hi vọng khi sinh con được thuận lợi, con trai tính tình có thể trầm ổn, con gái dịu dàng ít nói, như vậy cũng bớt lo...."
"Chuyện này e