Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2702 lượt.

Mạt, ba tháng nữa tròn hai mươi hai tuổi, người Hàng Châu, cao một mét bảy, cân nặng bốn mươi tám kí lô, say mê hội họa, thích bơi lội, bạn thân nhất là Thân Thiên Tình, thích dạng đàn ông cao lớn gợi cảm anh tuấn, ghét nhất đàn ông không sức sống không sạch sẽ, tôi nói đúng không?"
Hắn nói một hơi, mặt không biến sắc tim không đập mạnh, thậm chí hơi thở cũng không đứt quãng. Thiên Tình và Mạt Mạt cùng nhau há to miệng, hóa đá tại chỗ.
Âu Lạc Trữ nhìn nét mặt hai người bọn họ, không khỏi bật cười khe khẽ: "Mạt Mạt?"
Âm thanh của hắn rất dễ nghe, khi thốt lên hai chữ Mạt Mạt càng động lòng người. Mạt Mạt phục hồi tinh thần lại, vừa ngẩng đầu lên thì đụng trúng vào cằm Âu Lạc Trữ, cô bị đau kêu thành tiếng, còn chưa kịp xoa cái trán, Âu Lạc Trữ đã vượt lên trước một bước xoa vào chỗ bị đụng đỏ.
"Thật xin lỗi Mạt Mạt, không sao chứ?" Hắn ân cần nói xong, cúi đầu nhẹ nhàng thổi vào nơi cô bị đụng.
"Không có, không có việc gì. . . . . ." Thật lâu, Mạt Mạt mới phản ứng được, nhẹ nhàng rút tay từ trong lòng bàn tay của hắn tránh ra .
"Tôi mời các cô đi uống nước coi như thay lời xin lỗi có được không?" Hắn nho nhã đứng ở một bên, trưng cầu ý kiến của các cô.
Mạt Mạt thích hắn, dĩ nhiên là cầu cũng không được, kéo Thiên Tình đi, sau khi uống xong Âu Lạc Trữ lại rèn sắt khi còn nóng nói muốn mời bọn họ Chủ nhật tới nhà bọn hắn ở ngoại ô, trong biệt thự có suối nước nóng, vốn Thiên Tình không muốn đáp ứng , nhưng chịu không nổi Mạt Mạt vừa làm nũng vừa ăn vạ, không ngừng đưa mắt ra hiệu, cọ tới cọ lui trên người cô, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
Đến Chủ nhật, mới sáng tinh mơ Âu Lạc Trữ đã lái xe tới đón họ. Mạt Mạt cố ý ăn mặc hết sức xinh đẹp, còn Thiên Tình tự nhiên lựa chọn theo tiêu chuẩn thoải mái là tốt nhất.
Xe chạy đến vùng ngoại ô bích thủy sơn trang, Mạt Mạt liên tục cảm thán: "Nơi này thật xinh đẹp!"
Cuối tuần trước cô và Âu Lạc Trữ đã hẹn hò hai lần, hai người cũng đã thân hơn, Mạt Mạt nói chuyện cũng vài phần thật tình: " Người có tiền thật là tốt, nhiều tiền như vậy tùy tiện lấy ra một chút cũng đủ hỗ trợ cho nhiều cuộc đời gặp thiên tai!"
"Tôi đang chuẩn bị một quỹ cứu trợ của mình, dĩ nhiên, những việc tôi làm chẳng qua như muối bỏ biển, chỉ là chia sẻ một chút gì thôi."
Mạt Mạt nghe hắn nói như vậy, không khỏi le lưỡi, rồi lườm hắn một cái: " Nhìn không ra anh lại là nhà từ thiện đấy."
Âu Lạc Trữ quay đầu lại, rất dịu dàng nhìn nàng một cái: "Mạt Mạt trêu chọc rồi."
Mạt Mạt đối phó không nổi ánh mắt như vậy, cũng chính bởi vì đối với ánh mắt đó không có sức miễn dịch, mới bị hắn hôn trộm một cái, cô hơi mất nàng tự nhiên chu miệng nói: "Làm gì vậy?"
Thiên Tình càng kinh ngạc , lần đầu tiên cô thấy bộ dáng Mạt Mạt ngượng ngùng như vậy, thật là khiến cho quỷ thần cũng khiếp sợ, Thiên Tình không khỏi có chút khinh thường cô bạn, hừ, ngày thường nói thật dễ nghe, ghét nhất loại con gái giả bộ dịu dàng, ai ngờ xuân tình rung động, thu cũng thu lại không được.






Cô, Thân Thiên Tình này, không cần như vậy. Bất kể thế nào, cho dù là thấy đồ hỗn đản Mộ Cẩn Hiên dùng kiểu ánh mắt ấy nhìn cô, cô cũng nhất định phải phóng túng hơn anh ta, sẽ dùng ánh mắt phóng đãng gấp mười lần lườm trở lại!
Vào trang viên, đi theo sau Âu Lạc Ninh một hồi, xuyên qua một thảm cỏ vĩ đại, liền đến một tòa biệt thự nhỏ màu trắng sữa ở phía trước.
"Trước tiên để mình đưa hai bạn đến giới thiệu với vài người."
Âu Lạc Ninh nói xong liền đi trước dẫn đường, đưa hai người đi tới phòng khách. Vừa đi Mạt Mạt vừa kéo kéo Thiên Tình hai mắt toả sáng: "Này, cậu nói xem, có phải bây giờ mình đi gặp các bậc trưởng bối không hả ?"
Thiên Tình liếc cô một cái: "Có khả năng lắm!"
Vẻ mặt Âu Tử Di lóe ra một phen: "Thân tiểu thư thật biết chê cười."
"Âu tiểu thư đừng để bụng, tuy là em họ của tôi, nhưng cũng chỉ mới ba mươi tuổi, em họ tôi lúc tuổi còn trẻ cũng là một đại mỹ nhân giống như Âu tiểu thư vậy!" Nét mặt Thiên Tình làm ra vẻ ngây thơ sáng lạn, bộ dáng tỏ ra mình chân thành thật ý khen ngợi, trái lại khiến cho Âu Tử Di khổ mà không nói được, đành gượng cười.
Không có một cô gái nào, bằng lòng để người khác mang mình ra so sánh với một người phụ nữ đã ba mươi tuổi, cho dù người phụ nữ ấy có đại mỹ nhân đi chăng nữa. Người đẹp ở tuổi xế chiều đúng là luôn luôn thất bại trước tuổi thanh xuân.
Trong lòng Thiên Tình cười lạnh, thật ra cô cũng đang nói móc chính mình. Mộ Cẩn Hiên của cô đã bị người khác đoạt đi mất rồi, bị một người nào đó làm cho hai người bọn họ phải chia rẽ! Tuy nhiên, cô biết làm như vậy là chính mình đã cố tình gây sự, nhưng mà cô lại không quản nổi được miệng mình! Vốn dĩ cô không phải là người ngu dốt mà là một cô gái thông minh!
"Thân tiểu thư, cô đừng khen ngợi tôi nữa, tôi thật sự cảm thấy rất xấu hổ." Âu Tử Di cố nén giận đáp lại một câu, rồi quay mặt sang hướng Âu Lạc Ninh nói: "Lạc Ninh, Hàn tiểu thư tương lai cũng là người nhà vẫn đang đứng ở bên cạnh đấy, còn không mau