pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342675

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2675 lượt.

Noãn học tiểu học, anh ở đây học ba năm, được một năm thì Noãn Noãn thi đậu vào trường tiểu học này, sau đó mỗi ngày sau lưng anh lại có thêm cái đuôi nhỏ, một tiếng lại một tiếng kêu tên anh, anh Cẩn Hiên, anh Cẩn Hiên. . . . . .
Nhưng anh lại vứt bỏ cô, khoảng thời gian đơn thuần, không buồn, không lo đó của bọn họ sẽ không trở lại nữa, sẽ không trở lại nữa rồi.
Mộ Cẩn Hiên nhìn hàng rào sắt được kéo bằng điện quen thuộc kia, từ cửa chính đi vào là một con đường rộng rãi, kế tiếp là một đài kéo cờ bằng đá cẩm thạch rất đẹp, đi qua đài kéo cờ chính là phòng hiệu trưởng. Khi đó đi học, anh học ở tầng bốn, Noãn Noãn học ở tầng một, xế chiều mỗi ngày tan học, anh đều nhìn thấy một cái đầu nhỏ ở bên ngoài cửa phòng học của anh nhìn quanh, thậm chí sau đó những nam sinh nghịch ngợm trong lớp mỗi lần vừa thấy Thiên Tình liền bắt đầu hướng về phía anh huýt gió cao giọng quá quắt nói cô vợ nhỏ của anh lại tới đón anh về nhà. . . . . .
Bọn họ cầm tay nhau đi về nhà, nhưng chỉ có thể đi cùng đến cửa trường học, anh thì bị bảo mẫu đón đi, còn cô nếu không phải ba mẹ đến thì Ông & Bà Ngoại hoặc là cậu đến rước về. Anh đã từng hâm mộ gia đình của cô hạnh phúc như vậy, mọi người ai cũng cưng chiều cô, yêu cô, không giống như anh, bị người ghét bỏ.
Mười lăm năm rồi, xà đơn trên sân tập thể thao của trường học còn ở đó hay không? Dây thường xuân trên vách tường vẫn mọc xanh um tươi tốt sao? Cô gái bé nhỏ ban đầu luôn đi theo sau anh giờ cao hơn, thay đổi duyên dáng yêu kiều, thời gian thay đổi, tất cả mọi thứ đều thay đổi, đúng là lúc trước anh thề muốn cả đời bảo vệ cô bé kia, nhưng nay đã cố tình quên đi.
"Thiên Tình. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên cảm thấy cổ họng khàn khàn, anh kêu tên cô dịu dàng như vậy, làm Mạt Mạt cảm thấy xúc động, cô xoay người tránh đi, để lại nơi an tĩnh này cho hai người bọn họ.
Thiên Tình đứng ngoài cửa, hai tay nắm hàng rào nhìn sân trường tối đen, cô không nhìn anh, cô cảm thấy nhiều năm kiên trì của mình hình như bỗng chốc bị phá vỡ, không bằng vẫn không có tin tức về anh, như vậy ít nhất trong lòng cô còn có tia hy vọng, còn có thể hào hứng chờ đợi. . . . . .
Nhưng bây giờ thì sao, cô giống như bị người quay đầu dội cho một chậu nước, trái tim lạnh buốt.
Cô không phải là người đa sầu đa cảm, cũng không giống như mẹ tính tình ôn hòa yếu đuối. Tính cô nóng nảy, nói một không nói hai, không có tính nhẫn nại, cô thích mềm không thích cứng, cô vẫn luôn cho là làm người thì phải thẳng thắn, thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành, nhưng gặp phải anh, tất cả đều đã thay đổi , thậm chí cô còn khổ sở cầu xin, thế nhưng anh vẫn không cần cô.
Cô cố chấp, nhưng cũng không ngốc, có phần hiểu được, 15 năm trống vắng không sánh bằng ba năm cùng ăn cùng ngủ. Cô thua rồi, thua triệt để, thua bởi cô xuất hiện quá sớm, biến mất quá sớm.
"Anh Cẩn Hiên, cám ơn anh đã đến thăm hỏi em." Thiên Tình xoay người, nhân thể nhìn anh một chút. Cô nhẹ nhàng nở một nụ cười, nhưng nụ cười kia lại như có chút xa xôi: "Anh trở về đi, cái em muốn không phải là sự thông cảm... anh cũng nên biết, em, Thân Thiên Tình này, bị người khác thông cảm, chính là điều mà em ghét nhất !"
Cô xoay người, khập khiễng đi về phía trước. Ngực Mộ Cẩn Hiên thoáng co rút đau đớn, lại không biết phải nói như thế nào, anh cũng đi về phía trước, yên lặng bước theo cô.
Đi được một đoạn đường, đột nhiên Thiên Tình quay đầu lại, liền nhìn thấy ánh mắt anh quay đi như né tránh, bước chân cũng do dự dừng lại. Trong lòng Thiên Tình có chút chán nản, cô hiểu rõ tính tình của anh, ngay từ khi còn nhỏ đã nhận thấy tính khí của anh thuộc loại không nóng không lạnh, dù Thái sơn có sập ở phía trước thì mặt cũng không đổi sắc.
Thậm chí có đôi khi cô suy nghĩ, phải thế nào mới có thể khiến anh biến đổi được đây? Chưa bao giờ cô nhìn thấy vẻ mặt bối rối của anh...
"Anh đi theo em làm gì? Mộ Cẩn Hiên anh có phải là đàn ông không vậy? Anh đã không cần em, cũng đừng mang đến cho em chút ước ao, đừng mang đến cho em chút hy vọng nữa... em không phải là sủng vật để cho anh dụ dỗ, chơi đùa đâu!"
Thiên Tình nói một mạch, nói xong liền nổi lên tức giận.Cô giận đến run người, cổ họng như nghẹn lại, lòng bàn chân như xoắn lại càng thêm đau nhức. Thực sự cô chỉ muốn rời khỏi anh thật xa, không nhìn thấy anh một lần nào nữa!
Cô tiêu sái đi thật nhanh, bất chấp lòng bàn chân của cô đã sớm bị mài đến nát nhừ. Cô sợ rằng, nếu cô dừng lại sẽ không thể khống chế nổi mà tìm anh tủi thân khóc lóc kể lể, sẽ lại bị giọng nói ôn nhu của anh làm cho rối loạn tâm trí.
"Hi, người đẹp. . ." Một chiếc xe Ferrari màu đỏ bất thình lình kêu “Két” một tiếng dừng lại ở sát bên người Thiên Tình, cửa kính xe hạ xuống, để lộ ra từng chút từng chút vẻ mặt tuấn mỹ như yêu quái của một chàng trai. Thiên Tình cũng không ngẩng đầu lên, giọng thô lỗ quát một tiếng: "Cút. . ."
"Ái chà, người đẹp như em tại sao vừa mở miệng đã thô lỗ thế nhỉ!" Trần Liệt nhướng mi, thoáng vẽ ra một nụ cười quỷ quái... hắc... cậu ta chưa từng thấy một cô gái mở miệng đối đáp