Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2679 lượt.

vợ chồng, có phải nên đổi xưng hô lại hay không?"
Âu Hán Dương nghe anh vẫn gọi ông là bác trai như cũ, không khỏi có chút không vui.
"Dạ, ba nói rất đúng, nên sửa lại." Mộ Cẩn Hiên cười gượng gạo, nhìn vẻ mặt Âu Hán Dương hình như hơi giãn ra, mới cung kính nói tiếp: "Vậy con đi lên lầu ."
"Đi đi, tâm tình Tử Di không tốt, con nên nhường nó một chút." Âu Hán Dương tha thiết dặn dò.
"Con biết rõ, là lỗi của con, con sẽ giải thích với Tử Di."
Mộ Cẩn Hiên nói xong liền lên lầu, phòng ngủ Tử Di ở tầng hai, anh đi tới, nhẹ nhàng gõ cửa: "Tử Di, là anh, mở cửa ra được không?"
Âu Tử Di đang nằm trên giường lau nước mắt, cô cho rằng lần này mình hoàn toàn xong rồi. Nếu như Mộ Cẩn Hiên tối nay không trở lại đây, cô không còn đường lui.
Hiện tại đột nhiên nghe được giọng nói của Mộ Cẩn Hiên, cô lập tức bật ngồi dậy, không dám tin anh thế nhưng trở lại.
"Tử Di?" Âm thanh của anh vẫn dễ nghe như cũ, Âu Tử Di thiếu chút nữa khống chế không được nhảy xuống giường mở cửa, nhưng rồi vẫn cố nhịn.






"Mộ Cẩn Hiên, anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh!"
"Tử Di, thật xin lỗi, anh đã giải quyết chuyện kia rồi, hôn lễ hôm nay rất xin lỗi. . . . . ."
Hắn máy móc nói cũng chuẩn bị lời xin lỗi, cửa phòng ngủ chợt mở ra, Âu Tử Di mặc đồ ngủ giống như phát điên hướng anh hét to: "Anh còn mặt mũi nói hôn lễ? Anh còn mặt mũi tới gặp tôi, tới tìm tôi nói xin lỗi? Mộ Cẩn Hiên anh có còn là người không? Ngay trước mặt mấy trăm quan khách anh cứ như vậy bỏ mặc tôi đuổi theo người phụ nữ khác, anh cứ như vậy không coi tôi ra gì sao?"
"Tử Di. . . . . ." Mộ Cẩn Hiên hơi cau mày, phiền não nhìn lại cô: "Chuyện đột nhiên xảy ra, hơn nữa anh cũng không muốn có chuyện chết người xảy ra . . . . . ."
"Phì, đừng nói những lời này với tôi, chỉ là viện cớ thôi, cái gì sợ có chuyện chết người? Anh yêu cô ta, trong lòng anh vốn chỉ có cô ta!"
"Mộ tiên sinh, tôi thật không có lừa người, Thiên Tình bị thương rất nặng. Là tôi đưa cậu ấy đến bệnh viện, lòng bàn chân của cậu ấy tất cả đều bị cào rách, vết thương sưng tấy, sốt cao không lùi, vậy mà cậu ấy vẫn kêu tên của anh. Mộ tiên sinh, anh đến thăm cậu ấy một chút đi, van cầu anh!" Âu Tử Di vừa ra tới còn chưa kịp mở miệng, lại đúng lúc nghe được âm thanh vô cùng lo lắng của một cô gái nói với Mộ Cẩn Hiên cách đó không xa. . . . . .
Âu Tử Di theo bản năng liền ẩn mình vào trong chổ tối, cô đưa tay lên che miệng, cố thở thật nhẹ, cố gắng nghe thật rõ hai người kia nói chuyện với nhau.
Mộ Cẩn Hiên nhìn cô gái xa lạ trước mặt, âm thanh vẫn ôn hòa như cũ: "Cô ấy bây giờ đang ở đâu?"
"Cậu ấy không dám về nhà, cũng không chịu đi bệnh viện, bây giờ còn đang ngồi trên đường cái." Mạt Mạt hơi nóng nảy, nếu không phải cô trăm phương ngàn kế từ trong miệng Thiên Tình moi ra được câu chuyện, cô còn không biết phải làm cái gì.
"Tôi sẽ đi, cô đừng có gấp, Thiên Tình cũng sẽ không có chuyện." Mộ Cẩn Hiên vừa nói vừa kéo cửa ra: "Tiểu thư, xin cô đưa tôi đi tìm Thiên Tình.”
Bóng dáng bọn họ biến mất ở trong xe, giọng nói cũng không nghe thấy nữa.
Âu Tử Di bước từng bước từ chỗ tối ra ngoài, trên mặt cô vẻ mặt rất kỳ lạ, không phải tức giận cũng không phải đau thương, cô giống như một tượng gỗ, xoay người đi thẳng lên lầu trở về phòng ngủ.
"Mộ tiên sinh, tôi biết mình không nên xen vào chuyện của Thiên Tình và anh, nhưng là bạn tốt của cậu ấy, tôi không thể trơ mắt đứng nhìn, quả thật Thiên Tình rất thích anh, cậu ấy vẫn luôn tìm anh, cho tới bây giờ, cậu ấy cự tuyệt không biết bao nhiêu người có gia thế quan hệ thân thiết với gia đình cậu ấy, từ chối cả người toàn tâm toàn ý yêu cậu ấy, cậu ấy vẫn luôn đang đợi anh...người bạn thanh mai trúc mã thuở bé, tình cảm tốt như vậy, tại sao phải tách ra?"
Mộ Cẩn Hiên chuyên tâm lái xe, anh giương mắt nhìn phía trước không thấy cuối đường, trên mặt anh nét mặt vẫn ôn hòa, thậm chí trong mắt Mạt Mạt, nhìn anh còn có chút lạnh lùng, ngoài kia bão tố sắp giật đến 120 cấp độ, nhưng ở đây nhìn anh vẫn không hề sốt ruột.
"Trên thế giới này rất nhiều loại tình cảm, không phải cứ anh yêu tôi, tôi yêu anh, sau đó hai người có thể ở chung một chỗ, nếu quả như thật đơn giản như vậy, tôi sớm đã cảm tạ trời cao."
Anh chợt mở miệng, khiến Mạt Mạt sợ hết hồn.
Không khỏi nghiêng đầu quan sát người đàn ông này, khuôn mặt anh ta ôn nhuận như ngọc, liếc mắt nhìn qua có cảm giác đàn ông như vậy sẽ không tức giận, hỉ nộ ái ố cũng có vẻ khống chế rất tốt, nhưng không biết vì sao, Mạt Mạt lại thấy được đáy mắt anh ta chợt lóe lên một mảnh đau thương.
"Vậy, anh có yêu Thiên Tình không?" tức giận của cô đối với anh, chợt tiêu tán rất nhiều.
Mộ Cẩn Hiên không trả lời, anh nhìn thẳng đường phía trước, xe chậm rãi ngừng lại: "Đến nơi rồi. . . . . ."
Anh lẩm bẩm nói hai chữ, cũng không trả lời vấn đề Mạt Mạt vừa hỏi.
Hai người xuống xe, Mộ Cẩn Hiên quay người lại, bước chân chợt khựng lại ngay tại chỗ.
Anh sao không biết chỗ này? Đây là nơi anh và Noãn


Insane