XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2677 lượt.

khác thử xem!"
"Anh nghĩ rằng em không dám sao? Anh dám tùy tùy tiện tiện kết hôn với người khác, vì sao em lại không thể tùy tiện được nhỉ?" Thiên Tình không chút bận tâm đến sự tức giận của Mộ Cẩn Hiên, ra sức giãy giụa muốn tránh ra bên ngoài: "Anh...cái đồ không biết xấu hổ này, sống chết cứ quấn người khác để làm gì vậy, mau thả em ra ngay, nếu không buông tay bạn trai của em sẽ đánh anh tan xác bây giờ !"
"Em còn nói!" Mộ Cẩn Hiên nhìn cô, đáy mắt cơ hồ muốn phun ra lửa. Anh lập tức bóp chặt cổ của cô, nhưng chưa dùng lực, chỉ là ra sức lay lay vài cái: "Anh thật muốn bóp chết em, Thân Thiên Tình, có phải em muốn bức anh đến phát điên hay không ?"
"Anh cực kỳ để ý chuyện này sao?" Thiên Tình hất cái cằm lên, nhưng trong đáy mắt đã ẩn chứa ý cười. . .
"Nói vớ vẩn!" Anh buông cái cổ mảnh khảnh của cô ra, nhưng đầu ngón tay lướt qua những vết màu hồng nhàn nhạt ở trên cần cổ của cô lại mang theo sự quyến luyến
"Vì sao?" Thiên Tình ép hỏi rất nhanh: "Này, như vậy không phải là rất hợp ý của anh sao, em cùng người khác kết hôn, làm bà xã người khác, từ nay về sau liền biến mất trong cả cuộc đời của anh. . ."
"Em im ngay đi!" Anh lập tức ôm lấy cô: "Anh không cho phép!"
Lời nói cứng rắn vừa rồi có chút khàn khàn, anh liền cúi đầu trên vai cô cắn một cái: "Anh sẽ không cho phép!"
"Anh cho phép hay là không cho phép có liên quan gì tới em nhỉ? Anh là gì của em, Mộ Cẩn Hiên, dựa vào đâu mà em phải nghe lời anh?" Khóe miệng của Thiên Tình đã ngầm chứa ý cười, nhưng lại vẫn kiên quyết ra sức đẩy anh không thôi: "Anh đi đi, em không muốn nhìn thấy anh nữa... Hiện tại em muốn đi yêu đương rồi !"
"Thiên Tình. . ."
Mộ Cẩn Hiên bất đắc dĩ thở dài một hơi, anh khẽ buông cô ra, nhìn cô không chớp mắt, nói gằn từng tiếng: "Em biết rất rõ là anh thích em mà."
Thiên Tình lập tức ngây ngẩn cả người, mãi lâu sau cô mới ngây ngốc mở miệng: "Em không biết, cho tới bây giờ em cũng không biết. Anh chưa bao giờ nói với em, trong lòng em không có một chút cơ sở nào hết, Mộ Cẩn Hiên, anh nói lại cho em nghe đi. . . Em vẫn muốn nghe, muốn nghe 100 lần."






"Theo anh về nhà, anh sẽ kể lại cho em nghe." Anh không khỏi cười rộ lên, anh rất thích tính cách kiểu như một cô bé của Thiên Tình, thật đơn thuần không hề điệu bộ.
"Được." Cô giống như bị trúng độc, ngoan ngoãn đi theo anh.
"Này, có lầm hay không vậy!" Hiển nhiên Trần Liệt thấy hai người từ chết đi sống lại do tôi hận anh, anh hận tôi mà tranh đấu với nhau, lại biến thành kiểu chàng chàng thiếp thiếp như bây giờ, cảm thấy sự buồn bực càng tăng thêm không sao kìm lại được... vừa rồi đại thiếu gia đây đã bị trúng một quyền rồi đấy!
" Vợ chồng son các người đấu võ mồm cãi lộn, lại gây họa cho người qua đường là sao? Này, tôi chỉ đi ngang qua thôi... tôi vô tội mà... oan uổng quá... tôi thật đáng thương. . ."
Trần Liệt không cam lòng, cậu ta đuổi theo đứng chắn trước mặt hai người bắt đầu kêu gào.
"Shi’t!" Thiên Tình đảo mắt khinh bỉ: "Cậu còn không về nhà cho nhanh đi. . . Bây giờ nhân lúc còn kịp, về nhà bôi thuốc băng bó lại, để đến ngày mai thì tốt rồi. . ."
"Thật chứ?" Trần Liệt nhìn cô đầy hoài nghi.
"Nếu cậu còn chậm một thời gian nữa, cậu sẽ sưng ba ngày!" Thiên Tình dọa cậu ta không chút khách khí.
Trần Liệt vừa đi ngang sang bên cạnh, vừa quan sát Thiên Tình từ trên xuống dưới: "Tên tôi là Trần Liệt, hẹn cô hôm nào cùng đi uống rượu nhé, cô chơi đùa thật vui, chúng ta sẽ không bị buồn tẻ. . ."
"Muốn chết hả!" Thiên Tình trợn mắt nhìn cậu ta không chút khách khí. Vừa quay đầu lại, cô nhìn thấy Mộ Cẩn Hiên há hốc mồm, ngây mặt nhìn, Thiên Tình giật nảy mình, thè lưỡi ... ai nha nha, vừa rồi quả thực biểu hiện của cô đã vượt quá tiêu chuẩn của một thục nữ rồi. . .
"Thiên Tình. . ." Khóe miệng Mộ Cẩn Hiên giật giật mấy cái, đôi mắt đen sáng lấp lánh của anh khóa chặt trên khuôn mặt của cô. Thiên Tình vuốt vuốt mái tóc, có chút xấu hổ: "Anh gọi em?"
" Vừa rồi bộ dáng em đấu võ mồm với người kia, vẫn giống hệt như ngày xưa, chẳng thay đổi chút nào!" Anh lập tức ôm lấy cô, nâng khuôn mặt cô lên rồi đặt xuống một nụ hôn. . .
"Không cho hôn!" Thiên Tình vừa thẹn lại vừa vui, nhưng vẫn ra sức đẩy anh: "Anh thật vô lại, ai biết được anh vừa mới hôn người nào. . ."
"Em vẫn muốn đánh nhau sao?" Mộ Cẩn Hiên cười xấu xa. Chưa bao giờ Thiên Tình nhìn thấy vẻ mặt của anh như vậy, không khỏi sững sờ, choáng váng. Trong nháy mắt, lúc cô đang thất thần, đột nhiên anh chặn ngang người cô rồi bế bổng lên: "Noãn Noãn, em nhìn gì vậy? Trên mặt anh có cái gì sao. . ."
Bất thình lình bị anh gọi nhũ danh (tên gọi khi còn nhỏ), trái tim của cô trở nên mềm yếu hẳn, đôi tay không khỏi quấn lên cổ của anh. Cô kề mặt ở trước ngực anh: "Anh Cẩn Hiên, đêm nay anh ở cùng em sao?"
"Anh sẽ ở cùng em."
"Anh Cẩn Hiên, anh ở cùng em bao lâu?" Thiên Tình cuộn tròn trong trong lòng anh, cảm giác từng cơn sóng hạnh phúc dồn dập kéo tới, khiến cô có phần mê muội.
M