Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1969 lượt.

Hồng Hải, chỉ vì Chương Kiến Phi cưới Triệu Mai nên Triệu Thành Tuấn mới buông tay. Anh có thể chống lại Hồng Hải nhưng lại không thể cưỡng lại được tình thân sâu nặng, đó chính là điểm yếu của anh. Nhưng hôm nay anh không nghĩ nhiều như thế, không phải anh không cho Chương Kiến Phi cơ hội, chỉ cần anh ta đối xử tốt với Tiểu Mai có lẽ anh sẽ bỏ qua mối thù hận, không ngờ Tiểu Mai vẫn rơi vào cảnh ngộ bi thảm như vậy, nghe nói bây giờ đầu óc cũng không còn tỉnh táo, mặc dù kết cục đó là do cô tự chuốc lấy, nhưng rốt cuộc cô vẫn là em gái anh, anh không thể bỏ mặc.
Nhưng Chương Kiến Phi đang đau đớn vì mất đứa con, không còn tâm trạng nghênh chiến nên đợt tấn công lần này của Bác Vũ hoàn toàn thuận buồm xuôi gió, phiên giao dịch ngày thứ nhất kết thúc, Hồng Hải đã bị Bác Vũ mua thành công 9% cổ phần, Triệu Thành Tuấn không cần trở về Penang cũng biết, giới truyền thông bên đó nhất định sẽ làm rùm beng sự kiện này, anh chẳng đi đâu hết, chỉ ngồi ở Nam Ninh điều khiển từ xa, anh không muốn gặp Chương Kiến Phi và bất cứ người nào nhà họ Chương.
Chỉ có điều mấy ngày liền làm việc quá tải, cơ thể Triệu Thành Tuấn đã không thể chịu nổi, tối qua lại làm việc đến sáng, anh cảm thấy sức khỏe đã ở giới hạn cuối cùng, đầu đau như sắp nổ tung, uống thuốc giảm đau cũng vô hiệu. Anh từ chối không nghe điện thoại của bất cứ ai, mọi giao dịch đều hủy bỏ, anh rất khó chịu, cần nghỉ ngơi.
Có lẽ là do bộ salon ở phòng làm việc quá mềm, Triệu Thành Tuấn vừa nằm xuống, trong đầu như có vạn con ngựa cuồng phi, không thể nào yên tĩnh. Mấy ngày nay việc thu mua cổ phiếu hết sức suôn sẻ, phía Hồng Hải hoàn toàn im hơi lặng tiếng, ngay Chương Thế Đức cũng không thấy có động tĩnh gì, nghe nói đã đến nghỉ mát ở Địa Trung Hải. Hồng Hải đang trong cơn nước sôi lửa bỏng, là chủ tịch hội đồng quản trị, Chương Thế Đức lại bỏ đi nghỉ mát, quả thực là điều không thể tưởng tượng, không biết lão già rốt cuộc đang có dự tính gì?
Phía dưới mặt nước phẳng lặng thường có sóng ngầm, Triệu Thành Tuấn tuyệt nhiên không dám chủ quan, anh rất hiểu Chương Thế Đức, bằng ấy năm nung nấu ý đồ muốn dồn anh vào chỗ chết, bây giờ ông ta tuyệt đối không thể ngồi chờ chết, nhất định lão già đang có âm mưu gì, cho nên mấy ngày nay Triệu Thành Tuấn liên tục gặp ác mộng, mơ thấy mình trốn trong một bụi rậm, bị dã thú điên cuồng truy đuổi lùng sục xung quanh, cuối cùng xương tan thịt nát, anh thầm nghĩ, có phải lần này anh đã chơi canh bạc quá lớn, nhưng anh có còn đường lui không?
“Cuối cùng... sáng nay người giúp việc phát hiện trong phòng không có người, tôi vẫn đang tìm kiếm, cô ấy... đã mất tích.”
“A Tuấn, xin lỗi.”
“Chương Kiến Phi, tôi nhất định băm anh thành trăm mảnh!”
Buổi tối, Mao Lệ trở về căn hộ của Triệu Thành Tuấn, mua rất nhiều nguyên liệu để làm món hầm cho anh. Dạo này anh bận rộn, sức khỏe kém, Mao Lệ rất xót xa, mặc dù không biết anh bận việc gì, nhưng nhìn mặt anh u uất, vầng trán cau cau với những nếp nhăn sâu, cô trách mình bất tài, không thể chia sẻ công việc với anh, không giúp được gì. Thực ra, bản thân cô cũng không biết tự chăm sóc cho mình, mỗi lần nấu ăn đều làm cho gian bếp của Triệu Thành Tuấn bừa bộn ngổn ngang. Mỗi lần thấy Mao Lệ đeo tạp dề bận rộn trong bếp, anh rất vui, nhưng lại không nỡ để cô vất vả, anh bảo nên thuê người giúp việc theo giờ, nhưng cô không chịu.
Cô nghĩ, hai người chung sống không nên chỉ có trên giường mà còn nên chăm sóc nhau hàng ngày, cả hai đều bận rộn công việc của mình, nếu ăn cơm hàng, việc nhà thuê người giúp việc, vậy họ làm gì sau khi trở về căn hộ? Chỉ có thực sự đi vào cuộc sống, tìm cách thích nghi, nhường nhịn và chia sẻ với nhau từ những điều vụn vặt của cuộc sống hàng ngày, hai trái tim mới có thể xích gần nhau hơn, tình cảm cũng sẽ càng bền vững.
Theo quan điểm của Bạch Hiền Đức, tình yêu không thể là cơm ăn, hai người thực sự muốn chung sống lâu dài thì phải đi vào cuộc sống, chứ không đơn giản chỉ dạo chơi, xem phim, còn nói: “Mọi cuộc tình không lấy hôn nhân làm mục đích đều là trò lưu manh.” Chị ta không chỉ một lần nói như vậy, còn bổ sung thêm: “Câu này không phải tôi nói, đó là lời của vĩ nhân.”
Bởi vì Bạch Hiền Đức trước sau vẫn không tán thành cuộc tình của Mao Lệ và Triệu Thành Tuấn, cảm thấy hai người là đôi tình nhân trong phim thần tượng thì hợp hơn, họ đều là những hoàng tử công chúa chẳng hề có vẻ bươn chải của cuộc sống đời thường.
Mao Lệ thường xuyên cãi nhau với chị ta vì chuyện đó, ai nói cô và Triệu Thành Tuấn không thể có cuộc sống đời thường! Cho nên thời gian này Mao Lệ rất chăm chỉ học làm việc nhà, lúc đi làm rất ít lên mạng chơi game mà thường tải chương trình dạy nấu ăn để nghiên cứu, thậm chí cô còn đi học nấu các món ăn Mã Lai để phù hợp khẩu vị của anh, mặc dù lần nào làm thử cũng thất bại, nhưng cô vẫn không nản chí. Triệu Thành Tuấn đương nhiên rất cảm động, anh vốn là người kén ăn, nhưng chỉ cần là món Mao Lệ làm, dù khó nuốt anh vẫn cố thử mấy miếng, còn khen: “Có tiến bộ.” Thế là Mao Lệ tưởng mình tiến bộ thật, vui ra mặt,