XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.

rất mong gặp được Tiểu Ức, hơn nửa năm có phải nó đã thay đổi rất nhiều, ngày càng đáng yêu hơn không, còn bà ngoại, thân thể bà vẫn tốt chứ, nghĩ mấy năm nay bôn ba, nghĩ đến ba người thân bên cạnh, Ân Tịch dù có kiên cường thế nào cũng trở lên yếu ớt, đặc biệt là sau khi đối mặt người thân, yếu ớt rồi cũng hóa kiên cường.
Khi cô đứng ở cửa của biệt thự, lại phát hiện có một thân ảnh đứng ở phía trước cô, cô ấy quay người lại nở nụ cười ngọt ngào với cô, Ân Tịch cảm động rơi nước mắt.
“Hạ Vũ, sao cậu lại tới đây?” Ân Tịch cố nén cảm xúc, chính là âm thanh vẫn lộ ra nghẹn ngào.
“Mình cùng đi với cậu, có thêm một người đi bên cạnh sẽ có thêm ứng phó, như vậy mình cũng yên tâm hơn.” Hạ Vũ vươn một bàn tay về phía cô, ánh mắt cổ vũ mang theo vẻ kiên định, những điều này càng làm cho Ân Tịch cảm thấy ấm áp và cảm động vô cùng.
Cùng Ân Tịch ở chung hơn nửa năm cô cũng từ từ hiểu rõ được tính tình của cô ấy, cô ấy sẽ tuyệt đối không đem chuyện này nói cho Trữ Dịch biết, nếu như để một mình cô ấy đến đối mặt tất cả những điều này, cô sao có thể yên tâm chứ?
Ân Tịch cùng Hạ Vũ vừa mới đi tới của, thanh âm ngọt ngào như búp bê đã vang lên: “Mẹ, mẹ!”
Một lúc sau, một thân hình nhỏ bé xinh đẹp bổ nhào vào lòng Ân Tịch, Ân Tịch gắt gao ôm lấy thân thể bé nhỏ của Tiểu Ức, đến lúc này cũng không thể khống chế được nữa khóc ra tiếng.
“Tiểu Ức, Tiểu Ức, mẹ rất nhớ con, rất nhớ con.”
“Mẹ, Tiểu Ức rất ngoan, Tiểu Ức cũng rất nhớ mẹ, nhưng cụ ngoại nói mẹ đang tìm baba cho Tiểu Ức, nên không thể làm phiền mẹ, bởi vậy Tiểu Ức chỉ dám trộm nói là nhớ mẹ.”
Thân thể phấn nộn của nó có mùi thơm ngọt ngào, làm cho Ân Tịch thế nào cũng không muốn buông ra.
“Mẹ, mẹ ôm Tiểu Ức thật chặt, Tiểu Ức sắp ngạt thởrồi.” Tiểu Ức ngọt ngào oán giận, mẹ như thế nào mà ôm nó chặt thế, nó sắp thở không nổi. Cứ cho là mẹ nhớ nó đi, nhưng là nó không muốn làm cho mẹ khổ sở như vậy.
“Ân Tịch!” Bà ngoại đã đi tới, thanh âm sớm đã nghẹn ngào.
“Bà ngoại!” Ân Tịch nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của bà ngoại, cảm thấy nửa năm nay bà đã già đi rất nhiều, cho thấy nửa năm nay bà đã kiên định rất nhiều mới không đi gặp cô, mà cũng không thể gặp, loại tra tấn này sao cô lại không hiểu được chứ?
Lập tức cô tựa như xem nhẹ tất cả những người bên cạnh.
Tiểu Uức thừa dịp mẹ ôm cụ ngoại, thân thể nho nhỏ của nó đã lủi đến nhào vào lòng Hạ Vũ cọ cọ.
“Dì Hạ, Tiểu Ức rất nhớ dì. Rất thơm” Nó giơ bàn tay nhỏ bé của mình lên ngang mũi của Hạ Vũ, làm cho cô ngửi thấy mùi thơm trên người nó.
“Ừ, rất thơm, là mùi hoa oải hương.” Cô nhẹ nhàng mà điểm vào chóp mũi của Tiểu Ức, có chút cưng nịnh, ngay sau đó, một tay đem nó ôm vào trong ngực.
“Tiểu Ức hình như nặng hơn rất nhiều, lại cao thêm một chút nữa.” Hạ Vũ ôm nó nhẹ nhàng nói.
“Dì Hạ, Tiểu Ức nói với dì một bí mật” Miệng nó dán vào bên tai Hạ Vũ, nhẹ giọng nói.
Hạ Vũ ngẩng đầu, nhìn Tiểu Ức gật mạnh đầu.
“Có một chú người xấu bắt cóc cháu và cụ ngoại, sau đó lại có một chú nói chú ấy là ba cháu, tuy bộ dạng rất đẹp trai nhưng cháu cảm thấy không thích chú ấy, cháu có thể không cho chú ấy là baba của cháu hay không? Dì có thể khuyên nhủ mẹ hay không?” Nó lộ ra vẻ ủy khuất nho nhỏ, nhưng nó lại không dám nói với mẹ, nó không thích cái tên Thân Tử Kiều kia, bởi vì nó chưa nghe mẹ nó nói bao giờ.
“Vì sao cháu không thích chú ấy?” Hạ Vũ có chút tò mò hỏi.
“Cháu không biết, chỉ là cháu không thích, nhưng cháu lại thích chú Lí Vĩ, nhưng cái chú nói là baba của cháu kia, cháu sẽ không thích chú ấy nhìn cháu, khi nhìn cháu rất sợ, cháu thấy thật là kỳ quái.” Một đứa bé nho nhỏ như nó, vẫn là không thể lý giải sự sợ hãi đó là gì, đây là trực giác giữa người với người.
Nếu như là phụ nữ, cho dù là người xấu, lần đầu tiên gặp nó cũng không sợ hãi cùng chán ghét như vậy.
Nhìn thấy đôi mắt to tròn vô tội ngập nước của Tiểu Ức, cô không dám đi nói với một tiểu hài tử là baba không thể thay đổi.
Mà Tiểu Ức từ nhỏ đã không có tình thương của cha, rất kỳ vọng tình thương của cha, mà bây giờ lại bài xích với sự xuất hiện của một người cha, đây là bản năng hay vẫn căn bản là do hắn có vấn đề gì?
Thân Tử Kiều đứng ở một góc trên lầu yên lặng nhìn tất cả, hắn nghĩ đã đến lúc hắn đi xuống rồi ….
Hắn dọc theo tay vịn cầu thang từ trên lầu từng bước đi xuống, ánh mắt hắn trước sau như một vẫn dừng ở trên mặt Ân Tịch, vô luận là nhìn cả mặt hay nửa mặt, vô luận là đêm tối hay là ban ngày, mỗi góc độ của cô đều làm trái tim hắn hoảng hốt, cực độ khát vọng muốn giữ lấy.
Bên vành tai cô tóc dài tiêu tán, tản ra vẻ dịu dàng nhu thuận lại vô cùng xinh đẹp, tựa như cô không cần cửu động gì cả, chỉ cần yên tĩnh đứng ở đó cũng tuyệt đối khiến cho Thân Tử Kiều quên đi tất cả.
Hắn đã gặp qua nhiều người phụ nữ dáng người còn tốt hơn Hứa Ân Tịch, khuôn mặt cũng vô cùng hấp dẫn, nhưng khí chất của những kẻ đó đã bị tiền tài mua chuộc khiến cho không một ai có thể tiến vào trái tim của hắn cả.
Càng đi xuống thấp hắn tựa hồ cảm nhận được nhịp tim của mình càng đập nhanh