Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342480
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.
có một bầy đàn bà muốn liều mạng gả cho Hạ gia.
“Tam tiểu thư, cô gái này tuyệt đối không xinh đẹp, thậm chí rất xấu.” A Cường nhanh nhảu đáp.
Cái gì? Một con heo nái mà có thể khiến cho tính khí của anh cả cô thay đổi thất thường? Hạ Vũ lần này thực sự rất hăng hái, cô nhất định phải gặp qua cô gái này, có thể chọc tới Hạ Thiên Triệu, cô gái này tuyệt đối không đơn giản.
Xe dừng trước một tòa biệt thự, Hạ Vũ rảo bước chạy vào trong biệt thự Hạ gia, nơi này quen thuộc mà cũng xa lạ như vậy.
Ở nơi này cô có được bao thương yêu thì cũng phải chịu bấy nhiêu khuất nhục, cô tựa như nhìn thấy mẹ của cô bị cha của cô đánh, cái roi như con rắn kia dán chặt lấy cơ thể mẹ, thân thể nho nhỏ của bà run lẩy bẩy, nhưng roi vẫn hạ xuống, mẹ của cô thì ngược lại muốn bảo vệ cô, chịu tất cả đòn roi rơi vào trên người mẹ.
Cô nhìn thấy mấy mẹ trẻ ở một bên nham hiểm cười, lại thấy mẹ cả chạy đến quỳ trước mặt cha cô cầu xin thay mẹ con cô, cha cô mới dừng động tác trên tay lại.
Anh cả của cô sẽ chạy tới nắm lấy tay cô, nói với cô đừng sợ, về sau lớn lên hắn sẽ bảo vệ cô.
Mỗi khi cô cảm thấy thống khổ nhất, khó chịu nhất, cô sẽ len lén chạy đến Trần gia cách đó không xa, thấy Trần Mục thì sẽ giả bộ không có chuyện gì xảy ra, cùng anh chơi đùa,tựa hồ nhìn thấy anh cười,trong lòng cô mới có thể thấy một tia an ủi.
Cô cùng mẹ sing trưởng trong hoàn cảnh ác liệt, cho đến một ngày kia mẹ cô qua đời, cô hoàn toàn rời khỏi Hạ gia, rời khỏi người cha mà cô thống hận.
Từ đầu đến cuối cô chưa từng nói chuyện với cha cô quá mười câu, cô chưa từng nhìn ông ta.
Trước khi mẹ cô qua đời bà dặn cô đừng hận cha cô, đừng hận Hạ gia, nhưng là người của Hạ gia, ngoại trừ anh cả cùng mẹ cả, tất cả ai cô cũng hận, bởi vì bọn họ chưa từng ngó qua mẹ con cô sống chết thế nào.
Cha của cô Hạ Trảm Bằng, trưởng môn đời thứ hai của Hạ bang, cưới ba người vợ.
Mẹ lớn là bà cả, chỉ có một mình anh cả, bình thường cũng coi Hạ Vũ như con gái ruột, bởi vì mẹ Hạ Vũ là người không thích tranh giành, nên mẹ lớn cũng không làm khó mẹ con Hạ Vũ, thậm chí còn có chút thiên vị họ.
Bà hai là mẹ Hạ Vũ, từ nhỏ đã yếu ớt, năm đó khi gặp cha Hạ Vũ, ông bà ngoại của Hạ Vũ vừa mới chết trong một vụ tai nạn, năm ấy cha Hạ Vũ thấy mẹ Hạ Vũ trẻ đẹp, ngày thứ hai đã đem bà rước vào cửa.
Mẹ Hạ Vũ không biết làm thế nào để lấy lòng Hạ Trảm Bằng, nhút nhát, lại quá mức hiền lành, đối với mẹ cả vẫn một mực cung kính, vâng lệnh nghe theo, cũng may mẹ cả là người thấu tình đạt lý, cứ như vậy mà ở chung được nửa năm.
Khi mẹ Hạ Vũ mang thai Hạ Vũ tháng thứ ba, Hạ Trảm Bằng cưới phòng thứ ba, ngày đó vào cửa đã mang bầu 6 tháng, cưới vợ cũng là cảnh tượng kỳ lạ.
Tam phu nhân độc ác ranh mãnh, có một đứa con trai Hạ Thiên Cơ, còn có một đứa con gái cũng không hiền lành gì Hạ Băng. Bà ta trăm phương ngàn kế muốn đuổi mẹ cả cùng mẹ Hạ Vũ đi để chiếm lấy ngôi vị phu nhân của Hạ gia.
Mẹ cả dù sao cũng xuất thân danh môn lại giỏi giang thấu tình, bà ta dùng cách nào cũng không được như ý, cuối cùng chỉ có thể phát tiết lên người mẹ Hạ Vũ, mẹ Hạ Vũ quanh năm suốt tháng bị hành hạ uất ức không vui tận cho đến chết.
Hạ Thiên Triệu trở thành bang chủ đời thứ ba của Hạ bang, phong cách làm việc cơ trí hơn hẳn Hạ Nghị Bằng, nhưng cũng không tiếp tục phát triển thế lực của cha hắn trước đây.
Hạ Thiên Cơ lại đem thế lực xã hội đen của Hạ Trảm Bằng tiếp tục phát triển, bắt đầu cùng anh trai mình tranh quyền đoạt vị.
Mắt Hạ Vũ có chút ẩm ướt, ở nơi này có quá nhiều đau thương, khi mẹ Hạ Vũ chết ở trong phòng xong, sau đó toàn bộ Hạ gia đều chuyển khỏi đây, nhưng Hạ Thiên Triệu là tiến hành sửa sang nó, nói là thích nó.
Hạ Thiên Triệu muốn gìn giữ, bởi vì nới này cũng có quá nhiều thứ mà hắn cùng mẹ cả lưu luyến, còn có một chút kỷ niệm về anhem bọn họ.
Biệt thự vô cùng an tĩnh, ngay cả nhân viên làm vườn cũng không phát ra tiếng động lớn.
Hạ Vũ đẩy cửa lớn đi vào, chỉ thấy một bóng lưng phụ nữ dùng tâm trạng lạnh lùng mà lau cầu thang, lưng gầy yếu, cao ráo, tóc dài cuộn lên, dùng một cái trâm cài tóc cố định, có vài sợi rải rác ở trên cổ.
Cô gái này là ai?
Hạ Vũ tiếp tục đi về phía trước chân đạp trên sàn nhà phát ra tiếng vang, động tác trên tay cô gái ngừng lại, nhẹ nhàng xoay người sang chỗ khác.
Hạ Vũ nhìn thấy nửa khuôn mặt của cô ta, đó là một khuôn mặt tựa như thiên sứ, ngay cả phụ nữ cũng phải bảy phần đố kỵ, nhưng là khi nhìn đối diện cả khuôn mặt của cô ta, Hạ Vũ không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Má phải của cô ta không khác gì một cái mặt quỷ, một vết sẹo rất sâu rất dài trên xương gò má bên trái kéo tận xuống bên dưới cằm, trông nhưmột con rết rất đáng sợ, nhưng là ánh mắt của cô ta vẫn trong veo sáng ngời, nếu như không có vết sẹo kia, cô ta tuyệt đối là một cô gái xinh đẹp hơn cô thậm chí so với Ân Tịch cũng ngang ngửa chứ không kém, trời cao đúng là tàn nhẫn hủy đi sắc đẹp của cô ta.
Cô gái hướng về phía cô mỉm cười, tròng mắt vừa chớp lên liền cụp ngay xuống, tiếp tục công việc của cô ta, tựa như Hạ Vũ đến c