Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Giấu Mặt

Người Tình Giấu Mặt

Tác giả: Sơ Thần

Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

ười bọn họ.
“Không cần lo lắng thay cho mình, mình nghĩ sẽ tốt thôi.” Cô miễn cưỡng nở một nụ cười với cô ấy.
“Ân Tịch, nếu cậu cảm thấy được không vui vẻ, chúng ta có thể không diễn nữa, không cần phải miễn cưỡng như vậy.” Trong lòng Hạ Vũ có chút đau lòng, khiến cho Ân Tịch bị Trần Hãn nhục nhã như vậy cũng có một phần trách nhiệm của cô, làm sao cô có thể không áy láy chứ?
Ân Tịch tựa như hiểu được sự lo lắng của cô, vô vỗ vai cô: “Kỳ thực đạo diễn Trần nói rất đúng, có khóc nhưng không hiểu cảm tình thì không thể nhập vai, một chữ này đã vạch trần tất cả rồi.”
“Thật sao, không phải cậu đang an ủi mình chứ?”
“Nha đầu ngốc, sao mình lại lừa cậu chứ, cậu không biết ý tứ sâu xa trong lòng nói của đạo diễn sao?” Ân Tịch quay về phía Hạ Vũ hỏi lại, cô tin tưởng cô ấy sẽ hiểu.
“Này. . . . . .” Hạ Vũ hơi hơi địa cúi đầu, tựa hồ đang suy tư.
Tiếng báo tin nhắn của Ân Tịch lại lần nữa vang lên, tựa như cô có linh cảm, theo bản năng mở di động ra, nhìn thấy dãy số quen thuộc mà xa lạ kia, trong lòng cô nhen lên một cỗ vui sướng nho nhỏ.
“Biết biểu tượng mặt cười lạnh có ý nghĩa gì không? Không biết tôi có thể nói cho cô.” Cư nhiên bên cạnh còn có một biểu tượng mặt cười lãnh đạm nghịch ngợm.
Ân Tịch nhìn thấy tin nhắn, bỗng phì cười, mặt cười lạnh có ý gì? Tin nhắn của hắn chính là một cái mặt cười.
Cầm lấy di động trả lời lại: “Ha ha . . . . Thật lạnh nha.” Kèm theo bên cạnh là một cái biểu tượng rét run.
Thừa dịp Ân Tịch ngồi trên sofa nhắn tin, Hạ Vũ chậm rãi hướng về phía khác mà đi.
Trần Hãn mở cửa ra, phát hiện chính là khuôn mặt lạnh lùng nhưng bướng bỉnh của Hạ Vũ.
“Hạ tiểu thư, cô tìm tôi có việc gì sao?” Từa hồ hắn cũng không có hoan nghênh cô vào bên trong ngồi.
“Anh không chào đón tôi vào uống một ly nước sao?” Thanh âm của cô nghe rất bình tĩnh, thản nhiên, nhưng mà chỉ có cô mới biết cô đang khó khăn thế nào để đè nén sự bất an mới dám đối mặt với hắn.
“Đương nhiên là hoan nghênh rồi, mời cô vào.” Trần Hãn mở cửa ra, đi lấy một cái ly.
“Kỳ thật tôi tới đây, chính là muốn biết rõ một chuyện.” Hai tay Hạ Vũ gắt gao nắm vào nhau, lại luân phiên thay đổi, cho giấu sự sợ hãi khi đối mặt với hắn.
“Hạ tiểu thư, có chuyện gì không rõ cứ việc hỏi tôi, chỉ cần tôi biết tôi nhất định sẽ nói.” Hắn nhẹ nhàng nhưng có chút vội vàng nói. Tay vẫn pha trà, thay nước, tất cả mọi động tác đều vô cùng cẩn thận cùng nhẹ nhàng, lộ ra khí chất nho nhã.
Hạ Vũ nhìn thấy động tác của hắn, ánh mắt vẫn lẳng lặng mà quan sát, hình ảnh này rất giống với một màn nhiều năm trước.
“Hạ tiểu thư, Hạ tiểu thư . . . .” Trần Hãn kêu cô vài tiếng, cô mới có thể lấy lại một chút tinh thần, “Có lẽ Hạ tiểu thư lại nghĩ tới người bạn kia rồi.”
“Ngại quá. . .” Cô nhẹ nhàng tỏ ý có lỗi với hắn, nhìn nụ cười không có thiện ý trong mắt hắn, lòng từ từ nguội lạnh.
“Đây là thứ đồ uống mà tôi thích nhất”, hắn đem một chén trà đặt ở trên tay cô.
Cô tiếp nhận, rồi lại đem đặt ở trên bàn, thực bình tĩnh mà nhìn hắn, “Kỳ thực tôi không phải đến để uống nước.”
“Tôi biết, có phải cô cảm thấy tôi quá mức khắt khe với Hứa Ân Tịch không?” Trần Hãn tuyệt không để ý đến cô mà đi thẳng vào vấn đề, ngược lại lại mở to mắt chờ mong tiếp theo cô sẽ làm cái gì.
“Không phải cảm thấy quá đáng mà là cảm thấy là anh đang cố ý làm khó cô ấy. Anh không biết rằng giỡn như vậy thực sự không có chút ý nghĩa nào hay không?”
“Sao tôi phải làm khó cô ấy? Cô nghĩ rằng tôi đang muốn làm cho cô ấy chú ý đến tôi hay sao? Ha ha, sau đó thì sao?” Ý giễu cợt trong mắt hắn càng ngày càng rõ.
“Anh . . .” Hạ Vũ không nghĩ đến hắn ta tuyệt đối không nổi giận, “Trong lòng anh tự hiểu” Nói xong những lời này, trong lòng Hạ Vũ như muốn khóc, cô sao có thể ngốc như vậy chứ, nói những lời này khác nào làm cho hắn ta nghĩ rằng cô đang cố tình gây sự?
“Tôi làm sao chứ, sao tôi không hiểu được nhỉ?” Hắn nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, lắc lắc đầu, lá trà chưa có ngấm nước.
Hạ Vũ đứng đối diện hắn, nhìn biểu tình trên mặt hắn, cô thật sự muốn tìm chỗ nào đó mà trốn, vốn là cô muốn vào để tìm hắn nói chuyện, vì Ân Tịch tìm một chút công bằng, ngược lại lại bị miệng lưỡi của hắn làm cho nói không được, sự bình tĩnh cùng giỏi giang vốn có của cô hoàn toàn đã biến mất.
Hắn đi đến trước mặt cô, mắt hắn nhìn thẳng vào mắt cô: “Cô nghĩ rằng tôi thích Hứa Ân Tịch? Đúng là cô ta rất xinh đẹp, cũng rất có cá tính, nhưng mà tôi lại không chút hứng thú với cô ta.”
“Nhưng tại sao anh lại làm nhiều trò nhữ vậy khiến cho trước mặt mọi người cô ấy phải khó khăn, xấu hổ, chẳng lẽ không phải anh cố ý hay sao?”
“Để tôi nói cho cô, tôi cố ý tiếp cận Hứa Ân Tịch, nhưng lại khiến cho Hạ tiểu thư đến đây để tìm hiểu, có phải hay không tôi cũng có ý với Hạ tiểu thư, cho nên mới cố ý làm như vậy.” Hắn có chút đăm chiêu nhìn cô, nhìn thấy cô gái vốn bình tĩnh bây giờ sắc mặt lại trắng bệch như vậy, làm cho hắn rất vui vẻ.
“Anh . . . Anh . . .” Hạ Vũ không thể nói một lời nào nữa, chỉ dậm chân một cái, hung hăng mà đẩy cửa ra chạy