Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.
A Khôn, đến tột cùng ngươi muốn làm gì? Ta trước cảnh cáo ngươi, ông chủ các các người muốn tìm ta, lập tức thả Hạ Vũ, ngươi bắt cô ấy, người Hạ gia sẽ không bỏ qua các ngươi đâu". Ân Tịch bình tĩnh nói với A Khôn, ở trong lòng cô, Hạ Vũ là điều cô lưu tâm nhất.
Nhất cử lưỡng tiện. Đồng thời, cô cũng có chút tin tưởng, Thân Tử Kiều dù có tác quái thế nào, cũng sẽ không dám không để mặt mũi cho Hạ gia, vô luận là bạch đạo vẫn là hắc đạo, nhìn thấy người Hạ gia, ai cũng phải nể ba phần.
"Hạ gia tam tiểu thư, xem ra phải ủy khuất cô rồi. Bất quá chúng tôi sẽ không thương tổn cô, nhưng là hiện tại cũng không có thể thả cô đi, bởi vì cô đi rồi, tin tức về vị Hứa tiểu thư này cũng sẽ bị lộ". Đêm nay tâm tình của A Khôn tựa hồ tốt lắm, nói chuyện không tức không giận.
"Các người làm như vậy là phạm pháp, nếu không muốn tôi khởi tố các người, hiện tại thả chúng tôi ra". Ân Tịch tựa hồ muốn nói một số lời nói mà ngay cả bản thân mình cũng không chút tin tưởng.
"Ha ha. . . . . . Tôi chỉ có thể nói đã lâu không gặp, Hứa tiểu thư càng ngày càng đáng yêu".
Phạm pháp? Thân Tử Kiều giết người đủ để cho hắn chết một nghìn lần một vạn lần, hắn có cái gì pháp luật mà không dám phạm?
"Các người rốt cuộc muốn làm?" Hạ Vũ mở miệng nói.
"Càng nhìn hai vị tiểu thư càng thấy đẹp, một tựa như đóa hoa trời ban, một lại đẹp đến kẻ khác phải ghen tị". Hắn đáng khinh vuốt ve cằm, đối với câu hỏi của bọn họ, hắn làm bộ như không nghe thấy.
Ân Tịch cùng Hạ Vũ nhìn nhau, lại nhìn thấy người đàn ông vẫn cầm súng bên cạnh, hai người muốn chạy thoát khỏi gian phòng này, quá khó khăn . Bọn họ mất tích, sẽ khiến cho Trần Hãn, Hạ Thiên Triệu cùng Thân Tử Duệ một trong số đó để ý tới, nhưng mà bọn họ có thể tới nơi này không?
Hiện tại, điều hai người có thể làm chính là kéo dài thời gian.
Ý tưởng này vừa mới sinh ra, cửa phòng bị mở ra, đi vào tới là Tiểu Lí vừa mới đi ra, mà phía sau hắn còn lộ ra một khuôn mặt của người đàn ông khác, cả người đều lộ vẻ ngoan độc cùng nguy hiểm.
Thân Tử Kiều vừa lòng nhìn Hứa Ân Tịch cùng Hạ Vũ.
Lâu như vậy không thấy, Hứa Ân Tịch tuy rằng gầy hơn, lại càng nhiều khiến cho đàn ông phải đau lòng, vẻ đẹp của cô làm cho Thân Tử Kiều không thể kháng cự, hận không thể lập tức ôm lấy cô, ném tới trên giường, đem cô hung hăng mà khảm vào thân thể của mình, làm cho cô phải giống những người đàn bà khác, yêu thân thể hắn đến yêu hắn.
Càng là muốn giữ lấy, hắn liền càng muốn đạt được lòng của cô, lại muốn cô chủ động trả giá hết thảy.
Lại nhìn Hạ Vũ bên cạnh, như trước là mái tóc ngắn khiêu gợi, khuôn mặt xinh đẹp trắng nộn, ánh mắt hắn liếc đến bộ ngực của cô, chỉ thấy cao ngất săn chắc, hắn tham lam nuốt một ngụm nước miếng.
"Thân lão đại, chúng tôi đi đón Hứa tiểu thư cùng lúc có cả Hạ tiểu thư ở chung một chỗ, về phần Hạ tiểu thư như thế nào, nghe theo ngài an bài". A Khôn đi lên trước đối với Thân Tử Kiều nói nhỏ.
Nhiệm vụ hàng đầu của bọn họ không phải là đưa Hạ Vũ tới nơi đây, nhưng là các cô ở cùng một chỗ, nếu để cho Hạ Vũ chạy trốn, thực dễ dàng sẽ làm cho bọn Thân Tử Duệ biết tin tức của Hứa Ân Tịch. Như vậy công sức của bọn họ chẳng phải là làm không công sao?
"Lần này các cậu làm tốt lắm!" Thân Tử Kiều nheo mắt lại một chút, không tiếc lời mà khen thưởng cho A Khôn.
A Khôn liếc về phía hắn, trong mắt ánh lên vẻ tham lam không đáy, đã biết ý đồ của Thân lão đại. Xem ra Hạ Vũ cũng khó trốn một kiếp này. Hay là nguyên bản Thân Tử Kiều đã dự liệu trước toàn bộ ngay từ đầu chứ?
"Thân Tử Kiều, người anh muốn tìm là tôi. Hạ Vũ với anh không có liên quan gì, hơn nữa cô ấy là người Hạ gia, cho nên xin anh thả cô ấy ra". Ân Tịch đi tới trước một bước, lớn tiếng mà nói lên ý định của mình. Cô không muốn bởi vì chính mình mà Hạ Vũ lại bị liên lụy. Cô nợ Hạ Vũ vốn đã là nhiều lắm.
"Hứa tiểu thư, em gấp cái gì". Tay hắn không nhịn được nắm lấy cằm nhỏ của cô, bộ dạng quật cường thật sự là làm cho người ta muốn cắn một ngụm.
Ân Tịch gắng sức thoát khỏi bàn tay hắn đang nắm lấy cằm của cô, giận giữ mà trừng mắt liếc hắn.
"Buổi tối hôm nay thứ mà tôi có chính là thời gian để dạy bảo các cô!" Trong lời nói của hắn mang theo vẻ khinh thường.
"Thân Tử Kiều, ngươi tốt nhất thả chúng ta ra, ngươi là người thông minh, Hạ gia và Thân Tử Duệ cũng không phải là dễ chọc đâu. Đắc tội với hai nhà ngươi cho là ngươi còn có thể an ổn sao?" Hạ Vũ nói.
"Thân Tử Kiều tôi thật đúng là phải cảm tạ Hạ tiểu thư đã phân tích. Đúng vậy, tôi phải sợ ah? Một bên là hắc bang thế gia, bên kia là tập đoàn tài chính gia đình, tôi phải đắc tội với hai nhà này, nên làm cái gì bây giờ đây?" Hắn làm ra một vẻ mặt rất sợ hãi, giơ hai tay, biểu tình quái dị.
"Ta là nói sự thật, ngươi đừng nghĩ rằng việc không đáng lo". Hạ Vũ lúc này cũng chỉ có thể lấy điều này để trấn áp hắn.
Thực ra trong lòng cô hết sức rõ ràng, mối quan hệ giữa Hạ Thiên Triệu và Thân Tử Duệ với hắn đã sớm không còn là bí mật. Hắn dám bắt cóc hai cô, cũng đủ chứng minh hắn không sợ đối đầu cùng bọn họ, cho dù sợ