Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2204 lượt.
r>Ân Tịch nếu muốn đoạt được cái ống tiêm kia và phá hư nó là chuyện tuyệt đối không có khả năng, điều cô có thể làm chỉ có thể là. . .
Cô gắt gao cắn môi mình, nói với chính mình, hết thảy đều xứng đáng, cô phải làm như vậy.
Ống tiêm trên tay Tiểu Lý nâng lên một chút, dùng sức hướng tới cánh tay của Hạ Vũ mà đâm. . . . . .
"Không. . . . . ."
"Không. . . . . ." Cơ hồ là cùng một lúc, Hạ Vũ cùng Ân Tịch đều hét lên hai tiếng này.
Ống tiêm đâm xuống, đâm vào mạch máy trên cánh tay của một cô gái, chính là cánh tay kia không phải của Hạ Vũ, mà là Ân Tịch, Ân Tịch ở nháy mắt khi mà Tiểu Lý kia, cô rất nhanh đem cánh tay của chính mình nhào qua, chặn lại cánh tay của Hạ Vũ.
Tiểu Lí ấn tay xuống nhất thời cũng không thu lại được, chất lỏng trong ống tiêm đang từ từ chảy vào trong mạch máu của Ân Tịch, truyền vào mỗi một tế bào trong cơ thể cô.
"Thân lão Đại, làm sao bây giờ?" Tiểu Lí đúng lúc đó dừng tay, nhưng là toàn bộ chất lỏng đã chảy hết vào trong mạch máu của Ân Tịch.
"Đừng có ngừng, bơm hết toàn bộ vào". Hắn âm lãnh, giận dữ nhìn Hứa Ân Tịch, quả nhiên là chị em tốt, có một tia đau đớn xẹt qua, hắn nguyên bản nghĩ là cô sợ, nhưng không có nghĩ đến cô sẽ lựa chọn hy sinh chính mình, không thể nghi ngờ gì điều này đẽ làm cho Thân Tử Kiều vài phần nể phục.
"Buông! Các ngươi là đàn hỗn đản, vương bát đản!" Hạ Vũ chảy nước mắt lớn tiếng mắng, thân thể của cô bị A Khôn gắt gao giữ chặt.
"Ân Tịch, con mẹ nó, vì sao cậu lại phải làm như vậy, sao lại ngốc như vậy, ai cho phép cậu làm như vậy hả, cậu dựa vào cái gì. . . . . ." Đây là lần đầu tiên Hạ Vũ bật thốt lên những lời thô tục, cô không thể khống chế được cảm xúc trong lòng, cô không cần Ân Tịch vì cô mà phải hi sinh như vậy
Cô tức Ân Tịch, cô sao có thể như vậy? Cô ấy vì cô mà chịu đựng tất thảy, Hạ Vũ cô cả đời này đều không thể báo đáp, thống khổ sau này cô ấy phải chịu thế nào đây, Ân Tịch mình nên làm cái gì bây giờ? Cô tình nguyện chính mình bị thống khổ cũng không muốn Ân Tịch phải chịu đựng. . .
Nước mắt của Hạ Vũ giống như bị đứt tuyến lệ mà tuôn ra, càng không thể ngừng lại.
Chính là cô lại cái gì cũng đều không làm được, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn chất lỏng trong ống tiêm cứ thế mà chảy vào trong cơ thể của Ân Tịch, lan tới tế bào toàn thân cô ấy. . . . .
"Có chuyện gì nói mau." Thanh âm lạnh như băng mà kiên quyết của Thân Tử Duệ vang ở bên tai của Tề Tư Mục.
"Chỉ cần anh giúp tôi phá đổ Hải Tuyến câu lạc bộ, tôi nói cho anh Hứa Ân Tịch ở đâu, nếu không hiện tại anh có thể đi ra khỏi cánh cửa này, tôi tuyệt đối không ngăn cản anh". Tề Tư Mục tùy tay cầm lấy một điếu thuốc ở bên cạnh, châm lửa, thuần thục nhả khói.
Thân Tử Duệ bị đề nghị này của Tề Tư Mục làm cho có chút kinh ngạc.
"Hải Tuyến câu lạc bộ là của Tống Hồng, nơi đó tập trung tất cả tài sản của bà ta, phá đổ Tống Hồng đối với anh cũng có lợi ích, đừng quên bà ta chính là một trong những nanh vuốt của Thân Tử Kiều". Tề Tư Mục ả cũng không phải kẻ ngốc, Tống Hồng có thể theo dõi tất thảy Hải Tuyến câu lạc bộ, điều này chứng minh bà ta có quyền giám thị tuyệt đối nó.
"Xem ra cô ở bên cạnh Tống Hồng tốn không ít công phu".
"Tôi đáp ứng cô, hiện tại nói cho tôi biết Ân Tịch ở đâu?"
"Ký vào hợp đồng này!" Tề Tư Mục đưa ra một tập tài liệu cùng một cái bút.
Thân Tử Duệ đè nặng cơn giận, rất nhanh liếc thoáng qua tập tài liệu cùng Tề Tư Mục, không có do dự gì ký tên của chính mình xuống.
Nhìn thấy hắn ký tên, ả ta hôn nhẹ một cái ở trên chữ ký.
Tùy tay kéo ngăn kéo bên cạnh ra đưa cho hắn một tờ giấy, "Chạy nhanh đi, chậm một chút có thể đại mỹ nhân của anh sẽ phải chịu tội đó".
Ả nhìn bóng dáng rời đi của Thân Tử Duệ, nhẹ nhàng mà hút thuốc, khóe miệng nổi ra nụ cười không có ý tốt. . . . . .
---------------------
Trong mắt Ân Tịch không có sợ hãi, nhìn thứ chất lỏng này tiến vào trong mạch máu của mình, rốt cục cô cũng an tâm , ít nhất cô không phải lo lắng Hạ Vũ sẽ bị thuốc phiện hại, chuyện này cũng coi như một chút hồi báo mà cô trả lại cho Hạ Vũ. . .
Thân thể Ân Tịch cũng chậm rãi đích ngồi xổm trên mặt đất, mỗi một tế bào trong cơ thể cô đều đã có thứ gì đó, thứ đó làm cho cô có chút khó hiểu cũng có chút lâng lâng. . . . .
A Khôn bắt lấy tay Hạ Vũ cũng chầm chậm buông ra, Hạ Vũ một bước chạy đến bên người Ân Tịch, cùng cô ngồi xổm trên mặt đất.
"Cậu vì sao phải ngu như vậy? Cậu vì cái gì a, vì cái gì a. . . . . ." Cô khóc lớn lay lay thân thể Ân Tịch, nhẹ nhàng mà đánh lên người cô ấy, cô nhìn thấy ma túy chảy vào trong người Ân Tịch, cô lại vô lực, cô hận bản thân mình không thể chết đi.
"Đồ ngốc này, không tính gì, tin tưởng mình, mình không có việc gì đâu, sẽ không sao đâu!" lời nói của Ân Tịch không chỉ nói với Hạ Vũ mà cũng như nói cho chính mình nghe.
Kế tiếp, cô cần rất nhiều dũng khí để đối mặt hết thảy những gì sắp xảy ra, ma túy có tác dụng đáng sợ thế nào, trong lòng bọn cô đều biết, ma túy hại chết người như thế nào, không thể lường trước được.
Thân Tử Kiều nhìn thấy hai chị em n