Tác giả: Sơ Thần
Ngày cập nhật: 03:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342203
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2203 lượt.
ghĩa nặng tình thâm, nụ cười nghiền ngẫm càng thêm kịch liệt.
"Tỷ tỷ thay muội muội cản bơm tiêm, hiện tại nên đến phiên muội muội thay tỷ tỷ làm chút việc nha". Con ngươi âm lãnh bắn ra một cỗ rét lạnh.
"Thân Tử Kiều, ngươi còn muốn làm gì?" Ân Tịch bản năng che chở Hạ Vũ.
"Nguyên bản là tôi muốn cho người nhà Hạ gia nếm quả đắng do mình trồng ra, nhưng cô lại đỡ một tay, như vậy trái đắng của cô nên để người nhà Hạ gia bù lại đi". Nói xong, hắn liếc mắt nhìn A Khôn một cái. . .
A Khôn đi lên phía trước, lại túm lấy người Hạ Vũ, Tiểu Lí cũng đi qua hiệp trợ A Khôn.
"Ngươi rốt cuộc muốn làm gì, ngươi buông Hạ Vũ ra!" Ân Tịch đứng lên túm lấy tay Hạ Vũ, lại bị Tiểu Lí một tay chặn đứng.
Hạ Vũ bị A Khôn mạnh mẽ mang đi rời khỏi căn phòng trống rỗng này.
Hạ Vũ cùng Ân Tịch lớn tiếng la lên của, một khi tách ra, thì bọn họ càng thêm không thể biết đối phương sẽ bị thương tổn gì.
"Đừng nóng vội a, tiểu mèo hoang!" thân thể cao lớn của Thân Tử Kiều ngăn trở Ân Tịch.
"Ngươi là tên ác ôn, ngươi là ma quỷ. . . . . . Ngươi rốt cuộc muốn làm gì, tại sao ngươi cứ phải hãm hại chúng ta thì mới thỏa mãn hả!" Ân Tịch lớn tiếng mà bất đắc dĩ gào thét, túm lấy quần áo của Thân Tử Kiều, hận không thể đâm một phát tên đàn ông đáng ghê tởm ma quỷ này.
"Tôi chỉ là mang muội muội của cô đi hưởng thụ một chút, cô không cần phải gấp gáp, tiểu mỹ nhân, đại gia tôi thích lúc sau vẫn có năng lực cho cô cũng thích một lần nữa".
"Không. . . . . . Ngươi không thể như vậy. . . . . ."
"Hiện tại không phải lúc cô có thể mặc cả, chờ đến thời điểm độc nghiện của cô phát tác, cô sẽ khóc cầu tôi cho cô, chỉ cần cô khóc cầu tôi cho cô, tôi nhất định sẽ cho cô".
Thân Tử Kiều lưu lại một tiếng cười lưu manh kéo dài mà rời gian phòng, khoảng không lưu lại chỉ một mình Ân Tịch bị nhốt trong phòng, vô luận cô có cố sức đập cửa thế nào cũng không thể thực hiện được.
Ân Tịch, giống như một cái xác không có linh hồn mà ngồi xổm trên mặt đất. .
Thân Tử Kiều hất tay một cái, thân thể Hạ Vũ bị nhào mạnh lên chiếc giường lớn kia.
Hạ Vũ xoay người một cái đứng lên, sau đó hướng ngoài cửa chạy tới, chính là còn không có bước được bao nhiêu, bả vai của cô đã bị tay Thân Tử Kiều hung hăng bắt lấy, móng tay dùng lực bấm vào da thịt của cô, đau đến mức cô chỉ có thể nuốt vào trong lòng.
"Muốn chạy, không đơn giản như vậy!"
Một cái vây lại, hắn đem thân thể Hạ Vũ gắt gao mà ôm chặt vào trong ngực cả chính mình, một bàn tay dùng sức túm chặt lấy vòng eo của cô.
"Thân Tử Kiều, nếu ngươi dám có gì bất kính với ta, Hạ Vũ ta đời này cũng không bỏ qua ngươi, ngươi cũng đừng mơ tưởng thoát khỏi thế lực áp chế của Hạ gia đối với ngươi!"
"Ngươi. . . . . ."
"Tôi nếu sợ Hạ gia, sẽ không bắt cô đến, mà tôi chạm vào cô một lần, hai lần thậm chí chơi đi chơi lại, Hạ gia các người cũng có thể làm gì tôi chứ? Hừ!"
"Ngươi đừng đắc ý, đừng tưởng rằng chính mình có vài phần thế lực hắc đạo mà không để Hạ gia vào mắt, ngươi chạm vào ta, kết cục tuyệt đối sẽ không tốt đẹp đâu". Cô không chịu đựng được sự khinh thường trong mắt hắn, cư nhiên không coi Hạ gia của cô ra gì.
"Tôi còn nói cho cô biết, tôi chạm vào cô chính là muốn nói cho con báo già và con báo hung mãn kia biết, lão tử thích chơi thiên kim của Hạ gia, đùa chết mới thôi!" mắt hắn lộ ra vẻ hung ác.
"Có bản lĩnh ngươi đi đùa giỡn tiểu thư con gái bà ba của Hạ gia đi, chơi chán rồi đến chơi ta, ngươi phải động thiên kim của bà ba, bổn cô mới bội phục ngươi, hừ!" Cô không chút khách khí đáp lại lời của hắn.
"Ha ha, kích tôi, phải không?"
"Ta không phải kích ngươi, ta chỉ là muốn nói cho ngươi, ngươi nghĩ muốn làm cho con báo già của Hạ gia tức giận, ngươi phải động đến Hạ Băng đứa con gái của bà ba mà ông ta vô cùng sủng ái, mà không phải Hạ Vũ ta, ngay cả mẹ cũng không còn, nếu ngươi điều tra qua, ngươi hẳn là biết ta ở Hạ gia không tính cái gì, ngươi cho dù động vào ta thì cũng có được cái gì chứ? Có thể đả kích đến Hạ gia, ngươi còn phải suy nghĩ lại đó".
Sự thật cũng là như thế, ở Hạ gia, trừ bỏ đại ca Hạ Thiên Triệu cùng bác gái quan tâm cô, người khác cho tới bây giờ cũng không hỏi cô một câu, cái người được gọi là cha của cô Hạ Trảm Bằng, quan tâm đến một nhân vật cuối cùng của hắc đạo cũng không thèm để ý đến sống chết của cô, đơn giản vì cha cô cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu mẹ cô.
Cô rất nhớ một khắc khi mà mẹ cô sắp ra đi kia, Hạ Trảm Bằng đều không cho bà lấy một ánh mắt ôn nhu, nhắm mắt thản nhiên nói qua một câu: " Ngay cả một chút tài sản của ta có chia thì Hạ Vũ cũng sẽ không có lấy một phân".
Đó là một câu tàn nhẫn đến cỡ nào, mẹ cô trước khi chết nghe được một câu như thế, nhắm mắt mang theo ý cười, nụ cười kia chỉ có Hạ Vũ biết có bao nhiêu thê lương cùng bất đắc dĩ.
Khi bà vừa nhắm mắt, Hạ Trảm Bằng liền buông lỏng tay. Từ khi một khắc kia bắt đầu, cô bắt đầu hận Hạ Trảm Bằng, người đàn ông vô tình vô nghĩ kia, người đàn ông của mẹ nhưng lại không