Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341816
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.
Phương Dĩ nói khô khốc: “Vừa rồi ở cửa phòng nghỉ tôi nghe được một truyện cười.”
Thẩm Lệ Anh há miệng: “Phương Dĩ…”
Phương Dĩ nhếch miệng: “Tôi tưởng có một người phụ nữ đã chết mười bốn năm, thì ra tôi hiểu lầm. Tôi vốn định Tết đến mộ bà ấy cúng tế bà, bây giờ kế hoạch có thể hủy.”
Khoảng chín giờ rưỡi đêm đó, đoạn đường nào đó xảy ra tai nạn giao thông, người chết Lý Kiến Hạo, năm đó bốn mươi chín tuổi, người gây tai nạn Lưu Văn, năm đó hai mươi tuổi.
Phương Dĩ cười: “Quả nhiên là vậy…” Quả nhiên, trực giác không bằng không chứng của cô không sai, bố cô Phương Chí Chiêu mới thực sự là người gây tai nạn!
Nhưng chuyện còn lâu mới đơn giản như vậy.
Thẩm Lệ Anh rơi vào hồi ức, sắc mặt trắng bệch như tuyết: “Có tiền rồi thì có thể về, có thể gặp được con, nhưng không được. Rất lâu rất lâu sau đó mẹ mới biết tại sao không được, mẹ mới biết tại sao bố mẹ vẫn phải trốn đông trốn tây. Đêm đó, đêm xảy ra tai nạn giao thông đó, bố con đã biết một số chuyện, cho nên…”
Phương Chí Chiêu chỉ lấy được một nửa tiền đặt cọc, tiền sau khi chuyện thành công, ông không có cách nào lấy nữa. Ông dẫn Thẩm Chiêu Hoa rời khỏi thành phố Nam Giang, làm hai tấm chứng minh thư giả, lại trải qua những ngày trốn đông trốn tây. Cho đến năm, sáu năm trước, họ tưởng chuyện đã lắng xuống, tới thành phố Nam Giang xử lý một số việc riêng, thuê ở số 338 đường Bảo Hưng.
Một ngày nào đó vào một tháng sau, họ cãi nhau vì chuyện vụn vặt, Thẩm Chiêu Hoa chạy ra khỏi nhà, đến tận nửa đêm mới hết giận quay về. Đi tới đầu cầu thang, đột nhiên nghe một tiếng nổ “ầm” cực lớn, cả tòa nhà chấn động, tiếp theo lại nổ liên tiếp, lầu trên lầu dưới, tất cả khách trọ đều ra ngoài như ong vỡ tổ. Bà nghe thấy tiếng kêu khóc, tiếng gào lớn. Bà ngược hướng với mọi người, người khác chạy ra cửa, bà chạy vào trong. Sau đó nữa, cảnh sát phòng cháy chữa cháy và cảnh sát nhân dân lên đường, mấy chục người chết trong vụ cháy, còn bà, bỏng mức độ nhẹ.
Phương Dĩ nhìn chằm chằm gương mặt bà, trong đôi mắt ngấn lệ mịt mờ, tựa như nhìn thấy mẹ trong tấm ảnh cũ xuất hiện trước mặt, mặt mũi sâu, ý vị lịch sự tao nhã, cô nghe thấy giọng mình nhẹ nhàng tràn khỏi miệng: “Sau đó thì sao?”
Thẩm Lệ Anh rơi nước mắt: “Mẹ mượn Phương Đức một khoản tiền, sau khi vết thương lành, mẹ đi phẫu thuật thẩm mỹ, qua một năm rưỡi, quay lại thành phố Nam Giang. Tiểu Dĩ, không phải mẹ không muốn tìm con, nhưng mẹ còn chuyện chưa hoàn thành, mẹ chưa trả thù cho bố con, mẹ không cam lòng. Cái chết của bố con không phải ngoài ý muốn, tuyệt đối không phải ngoài ý muốn đơn giản như vậy!”
Phương Dĩ ngơ ngác hỏi: “Không phải ngoài ý muốn là sao? Tại sao bà xuất hiện ở tập đoàn Âu Hải?” Dừng một chút, “Tại sao phải đối xử với tôi như vậy, đuổi tôi đi?”
“Mẹ muốn bảo vệ con, con không thể ở lại đây, ở đây rất nguy hiểm!”
Phương Dĩ quay đầu đi, lau nước mắt, hỏi: “Sau khi bố đụng người kia đã phát hiện chuyện gì? Người tìm bố làm là ai?”
Thẩm Lệ Anh há miệng, ngoài cửa đột nhiên có người gọi: “Giám đốc Thẩm, Giám đốc Thẩm?”
Trình diễn kết thúc, Thẩm Lệ Anh là giám khảo, bà phải ra ngoài. Thẩm Lệ Anh nhìn cửa chính một cái, ôm Phương Dĩ, nghẹn ngào nói: “Con nghe lời chú Phương của con, đi với ông ấy đi. Chuyện tối nay coi như chưa từng xảy ra, mẹ vẫn là Giám đốc Pr Thẩm Lệ Anh của tập đoàn Âu Hải, Thẩm Chiêu Hoa đã chết… Tiểu Dĩ…” Thẩm Lệ Anh dùng sức ôm cô, nước mắt rơi vào cổ Phương Dĩ. Phương Dĩ bỏng, run một cái, há miệng, cái từ chưa từng gọi qua hơn mười năm kia, xuất hiện trên miệng cô, nhưng không phát ra tiếng. Thẩm Lệ Anh buông tay ra, vuốt má cô, nhìn cô thật sâu một cái, ngồi dậy, lau khô nước mắt, đi ra không quay đầu lại.
Bên ngoài gió lạnh thấu xương, Phương Dĩ không nhớ thay quần áo, cũng không nhớ lấy túi xách, đi ra ngoài khách sạn, cô mới nhớ tới. Cô đứng tại chỗ, đột nhiên không biết mình ở đâu, đầu óc mịt mù nhìn xung quanh, mới thấy bảng hiệu cực lớn của khách sạn. Nhưng hai chân nặng như đổ chì, cô không nhấc nổi chân, cảm giác này giống như bóng đè, có ý thức cũng nhìn thấy được, chỉ là không di chuyển được không kêu lên được. Có giọng gọi cô: “Phương Dĩ!”
Phương Dĩ ngơ ngác, giọng nói kia gần trong gang tấc: “Phương Dĩ?” Trên người ấm áp, một chiếc áo khoác lông dày màu xám đậm trùm lên người cô.
Chu Tiêu ôm cô, trên người chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng, cổ choàng khăn choàng màu đen, tức giận nói: “Xảy ra chuyện gì? Em xem thử trên người em còn mấy mảnh vải, vừa lộ lưng vừa lộ ngực, nửa đêm đứng ở chỗ khách sạn quỷ quái này muốn làm gì!”
Phương Dĩ ngước mắt nhìn anh: “Sao anh tới đây?”
Chu Tiêu giật mình: “Anh tới đón em…” Anh vuốt lông mi ướt sũng của Phương Dĩ, nhẹ giọng hỏi, “Em hát cho chính mình khóc à?”
“Không có khóc.”
“Vậy cái này là gì?” Chu Tiêu hôn lông mi cô một cái, thấp giọng nói, “Trời mưa sao?”
Phương Dĩ nói: “Nước bọt của anh phun lên mắt em.”
Chu Tiêu không lời chống đỡ: “Được, cái này là nước bọt của anh. Có phải cuộc họp thường niên kết thúc rồi không? Chúng ta về nhà?”
Chu Tiêu dắ