XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.

t cô ngồi lên xe, chờ cô thắt dây an toàn mới phát hiện hai tay cô trống trơn: “Túi xách và quần áo của em đâu?”
Phương Dĩ kéo dây an toàn, bỗng nghiêng người sang, ôm lấy Chu Tiêu: “Mất rồi.”
Chu Tiêu cười: “Mất thì mất, anh mua cho em!”
Phương Dĩ cọ cọ vai anh: “Chu Tiêu, em muốn ăn tam bảo.”
Tam bảo của Phương Dĩ là tôm hùm, chân gà và cá, Chu Tiêu thỏa mãn cô: “Không thành vấn đề, có điều về nhà thay quần áo có nhiều vải một chút trước.”
Phương Dĩ lại cọ cọ anh: “Anh lạnh không, em trả áo lại cho anh?”
“Anh nóng.” Chu Tiêu ôm chặt cô, hôn cổ cô, “Bao lâu không ôm em rồi, hả? Có phải bị bắt nạt không? Ai bắt nạt em, nói với anh, anh trả thù cho em!”
Phương Dĩ cắn môi, nhắm mắt lại hôn Chu Tiêu: “Chu Tiêu, Chu Tiêu, Chu Tiêu…”
Chu Tiêu không có cách nào chống lại sự nhiệt tình của cô, hôn sâu lại, tay cũng luồn vào áo cô, tình cảnh trở nên mất khống chế. Chu Tiêu chợt đẩy cô ra, ra lệnh cô ngồi vững, nhanh chóng khởi động xe thể thao, cấp tốc chạy về, lôi cô chạy thẳng vào nhà, không kịp đi thêm mấy bước, đè cô vào cửa rồi hôn xuống. Phương Dĩ lảo đảo, không biết đạp phải cái gì, dưới chân đột nhiên “chiếp” một tiếng, cô hết hồn, cúi đầu nhìn, mới phát hiện dưới đất trên sofa, từng góc một đều là vịt cao su nhỏ. Chu Tiêu hôn mạnh cô một cái: “Gà xấu quá, anh mua một trăm con vịt cao su nhỏ. Không phải em thích ‘cầm thú’ sao? ‘Cầm’ có, anh làm ‘thú’!”
Phương Dĩ quấn cổ anh cười: “Thú nào? Sói sao? Loại sói nào?”
“Sắc lang!”
*Lang: sói
Chu Tiêu bế Phương Dĩ vào phòng ngủ, đèn không bật, hai người mò mẫm trong bóng tối, dạ phục hàng hiệu bị xé rách, Phương Dĩ đau lòng kêu một tiếng, tiếp theo thét chói tai một tiếng, đau hơn gấp trăm lần so với cái này.
(Hết cách rồi, lần này kéo đèn thật ╮(╯▽╰)╭)
Buổi sáng, ánh mặt trời màu vàng rơi vào phòng ngủ, tiếng chim hót véo von êm tai. Vào đông đến nay, chim dường như đã biến mất, không ngờ sáng nay có thể nghe chúng hót. Cửa sổ chưa đóng, gió nhẹ lướt qua, khuấy động chùm tia sáng màu vàng, chùm tia sáng rơi xuống bờ lưng to lớn ngăm đen trên giường kia, dường như đang di chuyển theo anh.
Rốt cuộc Chu Tiêu đánh thức Phương Dĩ, Phương Dĩ thong thả mở mắt, giọng khàn khàn: “Trời sáng rồi…”
Chu Tiêu hôn mặt cô, thấp giọng nói: “Ngủ thêm một lúc đi, hôm nay cũng không cần đi làm.”
“Em muốn đi lấy túi xách và quần áo về.”
“Ở phòng khách đó, hôm qua anh đã bảo người lấy về.”
“Chuyện lúc nào?”
Chu Tiêu vuốt tóc cô, lại hôn trán cô một cái, quyến luyến không rời, càng hôn càng nghiện: “Tối qua sau khi em mệt đến ngủ thiếp đi, anh bảo Tên Lửa đi lấy.”
Phương Dĩ trợn to mắt, kí ức tối qua đột nhiên rót vào đầu. Lúc này cô mới ý thức được tình cảnh của mình, thở hắt một cái, xoay người trốn vào chăn. Chu Tiêu chui vào cùng. Phương Dĩ thầm nghĩ không được, lại vội vàng thò đầu ra, Chu Tiêu cũng chui ra cùng, chặn đôi chân muốn nhảy ra ngoài của cô, như cười như không: “Bây giờ mới biết xấu hổ? Trễ rồi! Thứ nên nhìn không nên nhìn, anh đều nhìn rồi. Chuyện nên làm không nên làm, anh cũng làm rồi!”
Phương Dĩ đỏ mặt tía tai, ấp úng không nói nên lời, Chu Tiêu dỗ dành cô: “Sớm muộn gì cũng làm, xấu hổ gì chứ!” Lại hôn cô, “Có mệt không, có đói không, khát không? Anh tắm với em trước, sau đó làm bữa sáng cho em, thế nào?”
Phương Dĩ nói: “Em tự tắm.”
“Chúng ta cùng tắm.”
Chu Tiêu không cho Phương Dĩ phản đối, bế cô vào nhà tắm, tắm như đánh giặc xong, anh lại để Phương Dĩ mặc áo thun của anh. Phương Dĩ cầm ba con vịt cao su lên ném về phía anh, Chu Tiêu kêu: “Sandwich thế nào?”
Phương Dĩ nói: “Tùy ý, em khát nước!”
Chu Tiêu đưa một ly nước trái cây lên, sờ mái tóc dài còn chưa khô của cô, lấy máy sấy tóc sấy giúp cô. Phương Dĩ vừa ăn sandwich, vừa hưởng thụ sự phục vụ thân mật của Chu Tiêu. Ăn uống no đủ, cô muốn lên lầu, Chu Tiêu nói: “Anh đánh yểm trợ cho em.”
Phương Dĩ nói: “Trong nhà sẽ không có người, không cần anh đánh yểm trợ!”
Chu Tiêu nói: “Vậy anh hộ pháp cho em, lỡ như thể lực em chống đỡ không nổi ngã xuống cầu thang thì sao!”
Phương Dĩ cười híp mắt nói: “Anh muốn làm đệm thịt?”
Chu Tiêu lắc đầu: “Không, anh đẩy em thêm cái nữa!”
Phương Dĩ đập mạnh anh một cái.
Hai người cãi nhau ầm ĩ đi lên lầu, bước lên bậc cầu thang cuối cùng, Chu Tiêu đột nhiên chặn phía trước Phương Dĩ: “Có người, mau rút lui!”
Phương Dĩ giật nảy mình, trốn sau lưng Chu Tiêu ló đầu nhìn, lập tức kêu lên: “Luật sư Phương!”
Luật sư Phương quan sát người đàn ông trước mặt, còn có Phương Dĩ quần áo xốc xếch sau lưng người đàn ông, nổi trận lôi đình quát: “Nha đầu thối, xem bố trừng trị con thế nào!”






Làm Khó Con Rể
Lần đầu tiên Chu Tiêu nhìn thấy người trưởng thành chịu xử phạt về thể xác, hai người luật sư Phương và Phương Dĩ khiến anh được mở rộng tầm mắt.
Phương Dĩ bị bắt buộc mặc quần áo chỉnh tề, đứng thẳng tắp sát vào tường, hai chân phải khép lại, hai cánh tay giơ cao, không được phép nói nhảm không được phép