Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
ký của một ngôi sao nam nào đó. Chu Tiêu tuyệt đối sẽ không làm chuyện mất mặt như vậy, anh làm như không thấy tin nhắn đó.
Trong khách quý của dạ tiệc, có một người xuất hiện ngoài dự đoán của anh, đó chính là Âu Duy Diệu.
Âu Duy Diệu mặc một bộ dạ phục màu trắng, dáng người duyên dáng đứng bên cạnh Chủ tịch Âu Hải Bình của tập đoàn Âu Hải tiếp nhận phỏng vấn của giới truyền thông. Âu Hải Bình gần sáu mươi tuổi, áo mũ đúng mực, ẩn giấu trầm ổn, ông ta vừa xuất hiện, tiêu điểm của truyền thông tự nhiên đều tập trung trên người ông ta. Âu Duy Diệu thận trọng mỉm cười, đoan trang nền nã.
Người đàn ông ngồi gần nói với người bên cạnh: “Nghe nói con gái của Âu Hải Bình năm ngoái mới về nước, không ngờ cô ấy xinh đẹp như vậy, nhưng tiếc là hoa đẹp có chủ.”
Chu Tiêu thờ ơ uống rượu, chờ dạ tiệc bắt đầu.
Người chủ trì dạ tiệc lời thoại rườm rà, rất lâu mới đến phân đoạn đấu giá. Món đấu giá đầu tiên là một món điêu khắc gốm, giá khởi điểm hai trăm ngàn, cuối cùng sáu trăm ngàn được người khác đưa vào. Món thứ hai là một bộ trang sức kim cương, giá khởi điểm cũng là hai trăm ngàn, cuối cùng được người khác đưa vào sáu trăm tám mươi ngàn. Sau vài món đồ đấu giá, người đấu giá nói: “Món đồ đấu giá tiếp theo, là bút lông hoa văn rồng sơn đen mạ vàng đời vua Vạn Lịch thời Minh, toàn thân sơn đen, thân rồng dùng nước sơn vàng miêu tả, xoay quanh toàn thân bút, bốn phía tô điểm tường vân, thân rồng giữ nguyên một tư thế truy đuổi, ở trên có dòng chữ “Chế tạo năm Vạn Lịch Đại Minh”, công nghệ chế tạo phức tạp, là điểm đặc trưng thời Minh. Người quyên tặng là ngài Tưởng Quốc Dân, giá khởi điểm ba trăm năm mươi ngàn, bây giờ bắt đầu lên giá!”
Có người kêu giá, người đấu giá nói: “Ngài Trần bốn trăm ngàn!”
Lại có người kêu giá, người đấu giá nói: “Ngài Vương bốn trăm năm mươi ngàn! Ngài Từ nói năm trăm năm mươi ngàn!”
Lại có người đang kêu, người đấu giá nói: “Vị tiểu thư này chín trăm ngàn. Chín trăm ngàn còn hay không?”
Hiện trường hình như không ai kêu giá nữa, Chu Tiêu giơ bảng: “Một triệu!”
Người đấu giá nói: “Ngài Chu một triệu, một triệu còn hay không? Một triệu lần thứ nhất, một triệu lần thứ hai…”
Lại có người giơ bảng: “Một triệu một trăm tám mươi ngàn!”
Người giơ bảng là một cổ đông trong tập đoàn Âu Hải, cuối cùng bút lông hoa văn rồng sơn đen mạ vàng thành giá một triệu một trăm tám mươi ngàn. Ông ta cười nói chuyện với người bên cạnh, người ngồi bên cạnh vừa khéo chính là Tưởng Quốc Dân. Chu Tiêu nhìn sang, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Tưởng Quốc Dân, Tưởng Quốc Dân mỉm cười với anh.
Tiếp theo lại có vài món đồ đấu giá, giá sau cùng rất khả quan, cuối cùng đến phiên món ngọc điêu khắc của Chu Tiêu, giá khởi điểm một trăm sáu mươi ngàn, không tính là quý giá. Bắt đầu kêu giá, Chu Tiêu báo cho bạn: “Kêu tới chín trăm ngàn thì dừng.”
Người bạn ngầm hiểu, kêu từng vòng, chẳng mấy chốc kêu tới chín trăm ngàn, đột nhiên có một giọng nữ nói: “Một triệu hai trăm ngàn.”
Chu Tiêu theo tiếng nhìn sang, không nhịn được mắng một tiếng. Ánh mắt mọi người tại đây đều bị nguồn âm thanh thu hút, chỉ thấy Âu Duy Diệu để tay xuống, mỉm cười nhìn lên bục. Người đấu giá kêu: “Cô Âu một triệu hai trăm ngàn, còn ai cao hơn không? Một triệu hai trăm ngàn lần thứ nhất, một triệu hai trăm ngàn lần thứ hai, một triệu hai trăm ngàn thành giá!”
Trên ghế khách vang lên tiếng vỗ tay, Âu Duy Diệu nhìn Chu Tiêu bên này một cái. Chu Tiêu lại đang mắng cô ta một tiếng trong lòng, mỉm cười lịch sự, Âu Duy Diệu hơi lộ ra xấu hổ, thu ánh mắt.
Bán đấu giá đi đến một kết thúc, Chu Tiêu đi tới bên cạnh Tưởng Quốc Dân. Tưởng Quốc Dân cười giới thiệu anh với người bạn bên cạnh. Trên ghế chủ có Âu Hải Bình, bên cạnh Âu Hải Bình là Âu Duy Diệu. Tưởng Quốc Dân nói: “Lão Âu, đây chính là Giám đốc Chu Tiêu tôi từng nhắc với ông!”
Chu Tiêu nói: “Ngài Tưởng, ngài Âu, gọi tôi Tiểu Chu là được.”
Âu Hải Bình cười nói: “Vừa rồi Diệu Diệu nói nó biết anh, nghe nói hai đứa từng cùng ăn cơm?”
Chu Tiêu cười đáp: “Trước đó hẹn Dư Phi đi ăn, may mắn gặp cô Âu.”
Mấy người nói vài câu, Tưởng Quốc Dân dẫn Chu Tiêu đi gặp những người khác, vừa đi vừa hỏi: “Sao không dẫn bạn gái tới?”
Chu Tiêu nói: “Dẫn phụ nữ theo phiền phức, một mình được yên tĩnh.”
Tưởng Quốc Dân mỉm cười, đột nhiên nói: “Ồ, thật sao? Tôi còn tưởng cậu sẽ dẫn cô Phương đến cùng.”
Anh Yêu Thương Em
Bán đấu giá trước đó, Âu Duy Diệu mạnh tay đấu được ngọc điêu khắc Chu Tiêu quyên tặng, người xung quanh đều kinh ngạc, Âu Hải Bình còn tưởng cô ta cảm thấy hứng thú với ngọc điêu khắc. Âu Duy Diệu giải thích cô ta quen Chu Tiêu, còn nhắc tới bạn gái Chu Tiêu là đàn em trước đây của Tưởng Dư Phi. Tưởng Quốc Dân hỏi cô ta một câu rất tự nhiên, không ngờ người đó lại là Phương Dĩ.
Tưởng Quốc Dân nói: “Cô Phương đó là bạn của Dư Phi, nghe nói cô ấy đang làm trong tập đoàn Âu Hải của chúng tôi?”
“Đúng thế, năm nay cô ấy vừa tốt nghiệp, đây là công việc đầu tiê