Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341774
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1774 lượt.
n của cô ấy.”
“Cậu đã ba mươi tuổi, quả thực nên nói chuyện thành gia lập thất. Thế nào, có dự định gặp người lớn không?”
Âu Duy Diệu cười nói: “Vừa rồi tôi đấu được ngọc điêu khắc, phương diện ngọc điêu khắc này tôi cũng không thành thạo lắm, không biết có thể nhờ anh chỉ bảo không?”
Chu Tiêu mời cô: “Mời cô Âu ngồi.”
Âu Duy Diệu hỏi chất liệu và công nghệ chế tạo ngọc điêu khắc, sau khi hỏi xong nói sang chuyện khác: “Gần đây Phương Dĩ có khỏe không?”
“Cô ấy rất khỏe.”
“Tôi nghe nói gần đây cô ấy đang xử lý việc nghỉ việc?”
Chu Tiêu nói: “Đúng vậy.”
Âu Duy Diệu muốn nói lại thôi: “Tại sao… cô ấy từ chức?” Không đợi Chu Tiêu trả lời, cô cúi đầu, nói, “Đã rất lâu tôi không liên lạc với Dư Phi. Một ngày đầu năm chúng tôi vốn đã hẹn đi ăn, nhưng tôi đợi anh ấy mãi đến nửa đêm, sau đó tôi mới biết hôm đó anh ấy ở cùng Phương Dĩ. Đây đã không phải là lần đầu tiên tôi và anh ấy cãi nhau vì Phương Dĩ, bố và chú Tưởng hỏi tôi lý do, tôi cũng không biết nên trả lời thế nào. Thực ra Phương Dĩ từ chức cũng tốt, tôi không muốn mất đi người bạn này, nhưng tôi thực sự không hi vọng bạn của tôi đơn độc gặp mặt bạn trai tôi.” Nói xong, cô nhìn về phía Chu Tiêu, đợi anh bày tỏ thái độ.
Chu Tiêu nhếch miệng: “Phụ nữ quá xuất sắc, luôn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt, dụ người khác ghen tị và tranh giành tình nhân, phá hoại hài hòa xã hội. Đây đã không phải là lần đầu tiên, lúc tôi theo đuổi cô ấy cũng vấp phải trắc trở khắp nơi và tranh giành bể đầu với người khác. Mặt này quả thực cô ấy có lỗi, tôi về sẽ dạy dỗ cô ấy.”
Âu Duy Diệu kinh ngạc nhìn Chu Tiêu, sắc mặt phiếm hồng từng chút một dưới sự coi thường của anh. Chu Tiêu tự ý uống rượu, chỉ tiếc không thể nói thêm đôi câu nữa “Cô tự biết rõ ràng cũng coi như là chuyện tốt. Bất kể tướng mạo tính cách cô đều kém Phương Dĩ vài bậc. Không sao, cần cù bù thông minh, có thời gian cô có thể đi Hàn Quốc thêm mấy chuyến. Nếu Hàn Quốc không có cách nào cứu vớt cô, đề nghị cô đi Thái Lan, làm phụ nữ đối với cô mà nói đã không có ý nghĩa”. Suy nghĩ một chút nói quá dài, Chu Tiêu quyết định tiết kiệm nước bọt, để lại một phần thể diện cho cô.
Đầu kia Thẩm Lệ Anh xa xa chú ý tới bên này, thấy Âu Duy Diệu mặt không biểu lộ cảm xúc gì rời khỏi chỗ ngồi, bà mới thu ánh mắt, không biết nghĩ đến điều gì, bà không tự chủ được cười một tiếng, ngay sau đó chân thành đi tới bên cạnh Âu Hải Bình. Âu Hải Bình đang ngồi trên sofa sau vách ngăn ở một bên hội trường nghỉ một chút, ông kéo tay Thẩm Lệ Anh, Thẩm Lệ Anh nhỏ giọng nói: “Có uống thuốc huyết áp chưa? Nhất định là chưa uống phải không?”
Âu Hải Bình cười nói: “Uống rồi.”
Thẩm Lệ Anh nói: “Gần đây cholesterol của anh hơi cao, vừa rồi em thấy anh ăn rất nhiều món mặn dầu mỡ. Diệu Diệu đồng ý với em sẽ chăm sóc anh, em thấy con bé nhất định không làm theo. Mấy ngày trước anh còn nói dạ dày mình khó chịu, ngày mai em bảo bác sĩ Vương tới một chuyến.”
Âu Hải Bình vỗ vỗ tay bà: “Em yên tâm, thân thể anh tự trong lòng anh nắm chắc, đừng cứ lo lắng chuyện của anh. Dạ tiệc từ thiện lần này chuẩn bị mấy tháng, em vất vả rồi, lát nữa cho mình nghỉ ngơi. Đúng rồi ——” Âu Hải Bình vòng qua vách ngăn, liếc về hướng Âu Duy Diệu, tầm mắt lại nhảy qua cô, dừng trên người Chu Tiêu ở một bàn ăn khác, nói, “Em có thể trò chuyện với Diệu Diệu. Mẹ nó tính cách kém, trái lại nó hợp với em hơn. Em nói, gần đây Diệu Diệu có chút khác thường với Dư Phi, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Thẩm Lệ Anh nhìn sang theo tầm mắt Âu Hải Bình, cười nói: “Cái gì cũng không giấu được anh. Chuyện bọn trẻ để bọn trẻ tự giải quyết, anh không cần quản nhiều.”
“Anh đâu muốn quản mấy thứ này. Cái đứa nhỏ Diệu Diệu này, nhìn ngốc nghếch, thực ra là một tiểu nhân tinh (*), nó sẽ không để mình tủi thân, càng sẽ không để mình chịu thiệt. Anh không lo nó, anh lo cho Dư Phi.”
(*) Nhân tinh: chỉ một người đặc biệt có đầu óc, đặc biệt có thể tính toán, khôn khéo với việc đời, không dễ gạt gẫm, xử sự trơn tru, không bao giờ chịu thiệt.
Thẩm Lệ Anh rất bình bĩnh: “Ồ? Tại sao lo cho Dư Phi? Thanh niên chia chia hợp hợp rất bình thường, nếu chúng cảm thấy đôi bên không thích hợp, chúng ta cũng không thể miễn cưỡng.”
“Em không hiểu đâu.”
“Em không hiểu chỗ nào. Anh chính là người bảo thủ, coi trọng môn đăng hộ đối, anh muốn thân càng thêm thân kết thông gia với đổng sự Tưởng, nhưng cũng đừng hi sinh hạnh phúc cả đời của con gái.”
“Anh thấy sớm muộn gì em cũng chiều hư Diệu Diệu!” Âu Hải Bình cười vui vẻ được một lúc, nghiêm mặt nói, “Nếu không phải Diệu Diệu thích Dư Phi, trước đây đã không chấp nhận việc làm mối của anh và lão Tưởng. Nó nhất định phải kết hôn với Dư Phi, cho dù cuối cùng chia tay, anh cũng phải để người khác biết lỗi là ở Dư Phi, chứ không phải Diệu Diệu. Chuyện này giao cho em xử lý.”
Thẩm Lệ Anh cười nói: “Được, em biết nên làm thế nào.”
Lúc Chu Tiêu uống say ở chỗ nổi tiếng, Phương Dĩ chỉ có thể gặm mì ăn liền khô. Nước còn chưa sôi, cô không đợi kịp, chỉ có thể rắc bột gia vị vào túi mì, xem mì như mì kh