Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1711 lượt.

i: “Là người là ma hay là cầm thú?”
“Là người là người!” Là thanh âm của Tên Lửa.
Phương Dĩ ngáp mở cửa, hỏi anh ta: “Sao sáng sớm anh tới nhà tôi, làm gì?”
“Cô hai, đã chín giờ rưỡi rồi, sáng sớm gì nữa.” Anh ta thò đầu nhìn vào trong, “Ông chủ đâu?”
Phương Dĩ liền tỉnh táo: “Ông chủ gì, anh tìm ông chủ tới nhà tôi làm gì!”
Tên Lửa cười cười, vẻ mặt kiểu cô biết tôi biết chuyện gì đang xảy ra: “Tôi nghỉ lễ còn phải làm chân chạy đưa tài liệu cho ông chủ. Cô cũng đừng xấu hổ, để tôi giao xong, tôi đi ngay.”
Phương Dĩ đang muốn mở miệng, chợt nghe sau lưng truyền đến tiếng mở cửa. Quay đầu nhìn, lại thấy Chu Tiêu đi ra từ phòng ngủ thứ hai. Phương Dĩ khó tin chớp mắt mấy cái. Chu Tiêu đi tới cửa, rút tài liệu trong tay Tên Lửa, kí tên ném cho anh ta, lại không nói một lời đóng cửa chính lại, nhìn về phía Phương Dĩ, không có cảm xúc nói: “Đi ngủ.” Chậm rãi quay lại phòng ngủ thứ hai.
Phương Dĩ lao nhanh về phía phòng ngủ thứ hai, vốn là phòng ngủ trống, giờ đây lại thêm một cái giường bơm hơi, trên giường có một cái máy tính xách tay. Chu Tiêu lại nhân lúc cô ngủ dọn vào đây ở. Phương Dĩ thở hổn hển, bên tai có người nói: “Giấy trắng mực đen ——”
Phương Dĩ ngắt lời anh: “Hợp đồng thuê nhà giấy trắng mực đen rõ ràng phải không? Anh thích tôi như vậy?”
Chu Tiêu vừa rồi còn không tỉnh táo lắm, lần này rốt cuộc tỉnh táo, cười nói: “Phương Dĩ, rụt rè chút. Nếu tôi phủ nhận, em sẽ rất mất mặt.”
Phương Dĩ tức đến mức quay về phòng ngủ cắn chăn, chuyện được người khác theo đuổi này quả thực quá phiền lòng. Ai thích cô không được, lại cứ là Chu Tiêu đối đầu gay gắt khắp nơi với cô. Phương Dĩ lúc thì đỏ mặt lúc thì rầu rĩ, cuối cùng cào tóc thành ổ gà.
Cách ngày Chu Tiêu ra ngoài làm việc, đến tận giờ cơm tối mới về. Trên đường về anh muốn mua hoa, Đồng Lập Đông chỉ vào hoa chất vấn: “Cậu não tàn?”
Chu Tiêu suy nghĩ một chút, hỏi nhân viên cửa hàng: “Có cỏ đuôi chó không?”
Quay lại xe, Đồng Lập Đông nói: “Có phải một năm này cậu rất cô quạnh rồi không?”
Chu Tiêu liếc anh ta một cái. Đồng Lập Đông lại nói: “Nếu cậu cô quạnh cậu nói thẳng với tôi. Công ty cho vay nhỏ đương nhiên không thể so sánh với kích thích thị trường chứng khoán cả ngày của cậu, nhưng cậu cũng không thể vì cuộc sống quá đơn điệu mà khiến thẩm mỹ bản thân vặn vẹo!”
Chu Tiêu không nói câu nào, sau khi đưa Đồng Lập Đông tới đích, anh cầm hai cây cỏ đuôi chó quay lại nhà Phương Dĩ. Vừa mở cửa, một mùi gay mũi sặc người, buồn nôn đến mức tận cùng đập ngay vào mặt. Chu Tiêu nín thở, nhìn về phía Phương Dĩ đang ăn ngấu nghiến trong phòng khách.
Phương Dĩ giơ đũa lên vẫy vẫy với anh, cắn thức ăn “rắc rắc”, hỏi: “Về rồi à, có muốn nếm thử không. Đây là tỏi ngâm giấm tôi ngâm tháng trước, có phải mùi rất nồng không?”
Dường như Chu Tiêu có thể nhìn thấy hơi khói phân màu vàng bay trên không trung, anh quay đầu nôn khan một cái, cỏ đuôi chó gục đầu.
Thẩm mỹ của anh thật vặn vẹo!






Rốt Cuộc Tìm Ai
Chu Tiêu chạy trối chết. Phương Dĩ nhặt cỏ đuôi chó bị anh ném xuống đất lên, nghĩ đến vẻ mặt Chu Tiêu vừa rồi liền buồn cười. Có can đảm ăn đậu hũ của cô, không có can đảm ăn tỏi ngâm giấm, thật không có khí phách đàn ông. Phương Dĩ ăn thêm hai củ tỏi xong, mới vặn bình chặt, sau đó mở hết cửa sổ trong nhà ra cho thoáng khí.
Chu Tiêu quay lại lầu dưới hít thở không khí trong lành, luôn cảm thấy còn có thể ngửi được mùi thối gay mũi như có như không. Anh hồi phục rất lâu mới lại lên lầu. Đi tới đầu cầu thang lầu hai, đúng lúc gặp Phương Dĩ chuẩn bị xuống đổ rác.
Phương Dĩ xách một bịch rác, nhiệt tình chào hỏi Chu Tiêu: “Sao quay lại nhanh vậy?”
Một mùi tỏi mãnh liệt xông vào mũi, Chu Tiêu như gặp đại địch lùi ra sau một bước. Phương Dĩ kề sát, vẻ mặt vô tội: “Anh sao thế, tôi thấy khí sắc anh không tốt lắm, ấn đường biến thành màu đen, mắt có tơ máu, sắp tới nói không chừng sẽ có họa sát thân.”
Phương Dĩ theo tiếng gọi nhìn lại, chỉ thấy Triệu Khang mặc quần yếm lắc tới lắc lui chen vào hàng. Lúc này Phương Dĩ mới nhớ tới Triệu Khang ở tiểu khu này, thầm nghĩ thật phiền phức. Triệu Khang thấy Phương Dĩ, hưng phấn kêu: “Chị Phương, sao chị ở đây. Em muốn đi thăm chị, anh trai không cho!”
Phương Dĩ quét về phía ngoài hàng, bảo mẫu của Triệu Khang đang nhìn chằm chằm cách đó không xa. Cô nhảy càng ngày càng chuẩn, thở hổn hển nói: “Chị đang nhảy. Tiểu Khang, cậu đừng đứng đây, đừng làm vướng mấy bác này.”
Triệu Khang vung cánh tay lên: “Em cũng nhảy!”
Trong hàng có thêm một chàng trai trẻ, vẻ ngoài của chàng trai vừa hoạt bát vừa đẹp trai, càng thu hút nhiều ánh mắt người qua đường. Ông chủ quán ăn vặt để bia và thịt nướng trên cái bàn ngoài trời, hỏi: “Ông chủ, còn muốn gì?”
Ánh mắt Chu Tiêu sáng quắc nhìn chằm chằm Phương Dĩ nhảy, cười đến mức hơi không khống chế được, tranh thủ trả lời: “Không cần.”
Ông chủ cười: “Hai thanh niên ở giữa kia là tới phá đám sao?”
Chu Tiêu nói: “Cô nhóc đó nhảy tạm được, có tư