Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341721
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.
ếng “chao ôi”. Phương Dĩ mở mắt nhìn, người làm theo giờ của Chu Tiêu đang cầm máy làm cỏ đứng trong sân. Phương Dĩ chào bà ấy, hỏi: “Dì ơi, tỏi ngâm giấm cháu làm ăn ngon không?”
Người làm theo giờ nói: “À, thì ra bình tỏi đó là của cháu à. Ăn ngon, ăn ngon lắm. Anh Chu lãng phí quá, lại vứt đi, may mà được tôi nhặt lại.”
Phương Dĩ nheo mắt: “Anh ta ném? Hừ.” Đột nhiên thấy trong đống cỏ khô có gì đó, Phương Dĩ nhìn kĩ, trợn to mắt hưng phấn nói: “Dì ơi, gà mái của cháu lại đẻ trứng rồi!”
Người làm theo giờ đến gần gà mái: “Vậy à, để tôi xem thử. Ơ?” Vẻ mặt bà ấy sợ hãi, “Tám… tám cái? Trời ơi, gặp ma rồi!”
Lúc Chu Tiêu thức dậy, Phương Dĩ đang ăn trứng hấp, thấy anh đi ra, Phương Dĩ nheo mắt quan sát, hừ hừ trong lòng. Chu Tiêu đến gần, không nói hai lời liền muốn cướp muỗng của cô. Phương Dĩ ôm chén né tránh. Đột nhiên Chu Tiêu chỉ mắt cô: “Hôm qua em nhìn trộm tôi tắm?”
Phương Dĩ trừng anh: “Anh nói mò gì đó!”
“Em bị đau mắt hột!”
Phương Dĩ bỏ chén xuống vọt vào toilet soi gương, trong nháy mắt rít gào lên. Chu Tiêu hưởng thụ ăn trứng hấp, dựa cửa toilet nói: “Nói đi, em nhìn trộm tôi bao lâu?”
Thảo nào lúc thức dậy cảm thấy mắt hơi khó chịu, vừa rồi cũng không soi gương kĩ, thì ra mắt bị sưng, mắt giống như biến thành mắt lé. Chu Tiêu cười cô: “Cái này gọi là cái leo, không phải mắt lé.” Anh lại xuống lầu dưới, rút hai cọng lông bờm trên cây chổi mới, rửa sạch khử trùng, nói, “Chờ một chút tôi sẽ xuyên vào từ trong tuyến lệ của em. Không cần sợ, làm thông một cái là tốt ngay.”
Phương Dĩ yêu quý sinh mạng, khẩn trương nói: “Anh chắc chắn không có vấn đề, có phải anh thừa cơ trả thù tôi không?”
Chu Tiêu cười khẩy: “Phải!”
Phương Dĩ vẫn sợ, nhìn chằm chằm cọng lông dài kia: “Có căn cứ khoa học không?”
Chu Tiêu giơ cọng lông lên, nâng cằm cô, ra lệnh: “Tôi làm đây, em đừng lộn xộn.”
Phương Dĩ chớp mắt, muốn nhắm lại không dám nhắm, nói: “Dì giúp việc nhà anh nói, một lần gà mái chỉ đẻ một cái trứng, những cái trứng đó là do bà ấy khó khăn lắm mua được ở quê, anh quá lãng phí.”
“Thật sao?”
Cọng lông đã chạm vào một bên mắt Phương Dĩ. Phương Dĩ nuốt cổ họng: “Anh cẩn thận một chút đó, đừng tổn thương tôi.”
“Sẽ không.” Chu Tiêu cúi đầu, hôn môi cô, “Không có căn cứ khoa học, chờ một chút đưa em đi bệnh viện.”
Phương Dĩ ngừng thở, cọng lông tuột xuống từ gò má cô.
Tương Thân Tương Ái
Cô chóng mặt, không giãy giụa, đờ người ra, gáy có bàn tay giữ lấy cô, bên hông cũng có bàn tay ôm chặt, cả người cứng ngắc, chỉ có môi đang khẽ run. Chu Tiêu sợ kinh động đến cô, miêu tả hết sức dịu dàng, hôn một cái kết thúc. Phương Dĩ vẫn đần ra, nhưng từ cổ đến trán đều ửng hồng. Chu Tiêu mới biết cô cũng có phản ứng, cười nhẹ rồi hôn cô một cái: “Ngủ rồi à?”
Phương Dĩ đẩy anh, không đẩy mạnh: “Tránh ra.” Thanh âm buồn buồn nhè nhẹ, lồng ngực dưới lòng bàn tay cứng rắn, cô mơ hồ nhận ra rung động, dồn dập rối loạn. Phương Dĩ dùng sức sờ ngực anh, cổ tay bị Chu Tiêu nắm lấy.
“Muốn làm gì?”
Phương Dĩ nói: “Anh đừng khẩn trương.”
Phương Dĩ nói: “Tôi nhìn anh nhiều hơn một cái cũng muốn tự móc hai mắt.”
“Lúc tôi hôn em, sao mắt em mở lớn vậy?”
Phương Dĩ tức tối đi nhanh, Chu Tiêu ôm eo cô, nén tiếng cười bên tai cô: “Mời em đi ăn, muốn ăn gì?”
Người là sắt, cơm là thép, Phương Dĩ đẩy bàn tay bên hông ra, nói: “Ăn lẩu.”
Gần đây Phương Dĩ quá nghèo, không ăn được một bữa ngon, đi vào tiệm lẩu, cô gọi một hơi xong nửa món mặn, mới ý tứ gọi thêm mấy món rau. Thức ăn lên đủ, hai người cắm đầu bắt đầu ăn, ai cũng không để ý nói chuyện. Thỉnh thoảng Chu Tiêu lịch sự gắp một miếng thịt bò cho cô. Đến tận khi lấp đầy bụng, hai người mới chậm lại. Dọc đường về không nói chuyện, nửa đường đột nhiên Phương Dĩ mở miệng: “Đến nhà ông Trịnh.”
Chu Tiêu nhìn về phía cô: “Làm gì?”
“Đi rồi nói sau.”
Căn nhà của ông Trịnh ở ngay bên cạnh Phương Dĩ. Trước đây Phương Dĩ đi tới đi lui, không có chút cảm giác gì, hôm nay lại cảm thấy hơi khác. Cô xin được chìa khóa ở chỗ ông Trịnh, mở cửa vào nhà, hai phòng riêng nhỏ nhìn vào là thấy ngay, kết cấu hơi khác chỗ cô ở. Sau thảm họa, chỗ này sửa sang lại, đã không nhìn ra diện mạo ban đầu. Cô càng không có cách nào cảm nhận được ở đây có hơi thở bố mẹ cô từng sống. Quan sát xong một vòng, cô lạnh lùng rời khỏi. Về đến nhà gọi thông điện thoại chú Khôn, nói: “Chú Khôn, cháu có việc muốn hỏi chú một chút.”
Chú Khôn nói: “Cháu nói đi.”
“Mười sáu năm trước bố cháu nợ bỏ trốn, chuyện này chú biết rõ không?”
“Chuyện này chú cũng biết một chút. Bố cháu thiếu một núi nợ, sau khi ly hôn mẹ cháu là đi ngay. Lúc đầu người đòi nợ tìm mẹ cháu đòi tiền, sau đó cũng không giải quyết được gì. Sao đột nhiên cháu hỏi chuyện này?”
Phương Dĩ yên lặng một lúc, lại hỏi: “Sau đó khoản nợ của ông ấy trả sạch chưa?”
“Chuyện này đúng là không rõ lắm, chắc là chưa trả hết đâu. Nếu trả hết thì cũng không đến mức không quay về nhiều năm như vậy, cũng không