Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341726
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.
ây rất tốt, em phải cố gắng.”
Phương Dĩ nói: “Phúc lợi thực sự tốt, mong là chúng ta có thể nhanh trở thành đồng nghiệp!”
“Không đâu. Xe này là bệnh cũ, trong thời gian ngắn sẽ không chết máy.”
Phương Dĩ yên tâm. Đồng Lập Đông liếc cô một cái, nói: “Nghe nói cô dọn đến đây vào tháng Tám, trước đây không ai dám thuê ngôi nhà đó, gan cô lớn thật.”
Phương Dĩ nói: “Tôi cũng là bị chủ nhà gạt. Dọn thì cũng dọn rồi, lười đổi lại.”
Đồng Lập Đông cười hỏi: “Đúng rồi, cô không phải người vùng này? Sao muốn đến đây?”
Phương Dĩ nói: “Trước kia tôi từng học ở đây, thành phố Nam Giang rất tốt.”
“Nghe Chu Tiêu nói gần đây cô đang tìm việc. Đại học cô học chuyên ngành gì?”
“Tài chính.”
Đồng Lập Đông kinh ngạc: “Tài chính? Không nhìn ra đó.”
Phương Dĩ cười: “Lúc đó tôi không học chăm chỉ, bảng điểm quá khó coi, chỉ có một tấm bằng tốt nghiệp thôi, lại không phải người địa phương, rất khó tìm việc.”
“Nếu không tìm được việc tốt, thử tìm Chu Tiêu xem.” Đồng Lập Đông lại nói, “Đúng rồi, khoảng thời gian trước tôi còn tình cờ gặp Denny. Chồng cô ấy thiếu nợ nên đi vay nặng lãi, nhà bị hắt dầu, hàng xóm báo cảnh sát. Nghe nói cô từng giả làm bạn học của cô ấy? Cô cũng không hề giống hai mươi tám tuổi, mấy cô ấy vẫn tin thật?”
Phương Dĩ soi kính chiếu hậu: “Xem ra tôi chăm sóc sức khỏe quá tốt?”
Đồng Lập Đông nhướng mày, liếc cô một cái. Phương Dĩ như cười như không: “Có phải cảnh sát Đồng mắc bệnh nghề nghiệp không, dọc đường điều tra hộ khẩu? Tôi không trộm không cướp tuân thủ pháp luật, anh muốn hỏi gì chi bằng cứ hỏi thẳng?”
Thoạt nhìn Phương Dĩ điên điên khùng khùng, không ngờ có thể nói lời sắc bén như vậy. Trong nháy mắt đến nhà Phương Dĩ, Đồng Lập Đông dừng xe xong, lấy ra một cây dù trong ngăn kéo bàn điều khiển, “Cảm ơn hôm qua cô cho mượn dù.”
Phương Dĩ nói: “Không cần trả đâu, cây dù này tặng cho anh.”
“Thích hợp Chu Tiêu hơn, cho cậu ta đi.”
Phương Dĩ cười híp mắt nhận dù, đầy sức sống chạy vào nhà. Đồng Lập Đông nheo mắt nhìn cô chằm chằm, nụ cười trên mặt dần rút đi, chờ cô biến mất, anh ta mới lái xe đi.
Phương Dĩ mở cửa, trố mắt nghẹn họng nhìn cảnh tượng trong phòng khách.
Đại Phương rất lâu không gặp ngồi bên cạnh bàn, nụ cười dịu dàng. Chu Tiêu ngồi bên kia nói chuyện với cô ấy. Bong Bóng luôn dựa bên chân Chu Tiêu, bàn tay nhỏ túm lông chân anh, tay kia kéo cái quần thể thao anh mới mặc sau này. Chu Tiêu nắm tay cô bé như cảnh cáo, nhìn về phía cửa, cười với Phương Dĩ: “Về rồi à? Chị em tới.”
Phương Dĩ hoan hô: “Em đã biết chị sẽ không thấy chết không cứu mà!”
Chu Tiêu dẫn Bong Bóng vào phòng ngủ chơi. Phương Dĩ ngâm một ly trà cho chị, nói: “Chị mệt không, có khát không, ăn trưa chưa?”
Đại Phương quan sát cô một lúc, mới nói: “Chị chờ em cho tới trưa, tập kích bất ngờ quả nhiên có thu hoạch.”
Phương Dĩ nghiêng đầu: “Có ý gì?”
Đại Phương nói: “Khi chị tới, Chu Tiêu không mặc quần áo.”
Lúc tới cô trả thừa tiền xe, tài xế taxi tốt bụng gọi cô lại, Bong Bóng không đợi kịp chạy lên lầu. Chờ cô lấy lại tiền rồi đi lên, liền nghe thấy Bong Bóng la: “Tại sao chú không mặc quần áo!”
Mấy năm nay Đại Phương đã học được sự bình tĩnh, nhưng thấy đàn anh thời trung học của mình ở trần xuất hiện ở nhà Phương Dĩ, vẫn hơi không chịu nổi.
Phương Dĩ lắc lắc ngón tay: “Đừng nghĩ lệch. Anh ta là người thuê nhà, chủ nhà cho anh ta thuê phòng ngủ phụ.”
Đại Phương nói: “Chị mặc kệ chị có nghĩ lệch hay không, em cũng đừng hiểu lầm chị tới đưa tiền cho em. Chị đến đón em về.”
Hai chị em Phương Dĩ có vẻ ngoài rất giống nhau, nhưng ngũ quan hơi khác, hình dạng khuôn mặt cũng không giống, lại bàn về khí chất cử chỉ, hai người đứng chung một chỗ so sánh, không ai có thể nhận lầm hai cô. Chu Tiêu dựa vào giường bơm hơi, xách móng vuốt nhỏ không an phận của Bong Bóng, nhớ tới lúc đầu Phương Dĩ đến đây, giả thần giả quỷ lừa gạt mấy người Triệu Bình, khóe miệng không tự chủ được nhếch lên. Còn chưa cười được bao lâu, chân mày anh lại hơi nhíu, nói: “Nhóc quỷ nhỏ, đừng nhổ lông chân chú!”
Móng vuốt nhỏ của Bong Bóng đang cố gắng đưa về phía chân Chu Tiêu, vội vàng nói: “Cháu muốn nhổ, nhổ một cái!”
Chu Tiêu dễ dàng xách cô bé lên ném qua một bên. Bong Bóng lại nhào tới, túm quần thể thao của anh nói: “Chỉ một cái.”
Chu Tiêu siết chặt lưng quần, hỏi cô bé: “Bong Bóng, Phương Dĩ là dì của cháu?”
“Là mẹ cháu!”
Chu Tiêu ngẩn ra: “Cái gì?”
Bong Bóng nói: “Phương Dĩ là mẹ cháu, Tiểu Phương là dì cháu.”
Chu Tiêu cười: “Hai cô ấy đều tên là Phương Dĩ?”
Bong Bóng buông quần Chu Tiêu ra, vạch ngón tay: “Đại Phương là mẹ cháu, năm nay hai mươi tám tuổi. Tiểu Phương là dì cháu, năm nay hai mươi hai tuổi.” Lại khinh thường nhìn về phía Chu Tiêu, “Ngay cả cái này chú cũng không biết?”
Chu Tiêu bỏ qua ánh mắt khinh thường của cô bé, hỏi: “Nhà cháu còn có ai?”
Bong Bóng tinh quái: “Tiểu Phương nói không thể nói những thứ này với người lạ!”
Chu Tiêu nói: “Trong nhà chú có một người mẹ, còn có ông ngoại, họ đều ở nước ngoài. Còn cháu?”
B