Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1827 lượt.
br>Chu Tiêu kéo cô lên đùi, cười nói: “Nhân viên của anh không nghe lời anh, giữ lại có ích gì. Ngủ ngon không?”
Phương Dĩ đang muốn đáp lại, di động trên bàn trà vang lên, vừa nhìn là di động của cô. Cô vội vàng nhận, sau khi cúp máy cô nói với Chu Tiêu: “Chú Khôn nói con trai chú ấy ra tù rồi, hai ngày nữa sẽ đến thăm em.”
Làm Chuyện Xấu Đây
Chú Khôn ngày nhớ đêm mong, rốt cuộc trông được con trai ông ấy ra tù, trong đây có công lao lớn của Phương Dĩ, chú Khôn cảm động đến rơi nước mắt, bởi vì chuyện vặt quấn người, cho nên chỉ có thể tới vào thứ Bảy. Lúc đầu Phương Dĩ giúp người có ý riêng, chỉ muốn biết được mẹ ở đâu từ miệng chú Khôn. Hôm nay cứu người thành công, cô khó tránh khỏi vui vẻ, tâm trạng tốt, bệnh cũng đỡ nhanh hơn, vì vậy ăn sáng xong, cô lập tức la hét phải về tập đoàn hủy nghỉ bệnh.
Chu Tiêu rút một tờ khăn giấy ra cho cô lau nước mũi, vẻ mặt ghét bỏ: “Thật bẩn.” Lại nói, “Em có bao nhiêu đồng nghiệp ghét em, muốn lây vi khuẩn gây bệnh cho họ?”
Phương Dĩ chợt nảy ra sáng kiến, gắng sức xì mũi, cười hì hì nói: “Ý hay, hôm nay em phải đi thăm hỏi Âu Duy Diệu.”
Chu Tiêu nhướng mày: “Muốn làm gì?”
Hai người giống như chị em tốt, hôm nay Phương Dĩ vô cùng nhiệt tình, khoe với các đồng nghiệp tình cảm cứng hơn vàng của cô và Âu Duy Diệu, luôn gắp thức ăn đưa khăn giấy cho Âu Duy Diệu, cảm thấy đồ uống của mình uống ngon còn để Âu Duy Diệu cũng thử một ngụm, ăn cơm xong cô còn chủ động đưa Âu Duy Diệu về phòng Nhân sự. Sắc mặt Âu Duy Diệu không dễ coi lắm, nhưng vẫn giữ nụ cười, chỉ một ngày này, mọi người đều biết hai người họ chị em tình thâm.
Phương Dĩ về đến nhà báo cáo kết quả, Chu Tiêu hỏi: “Cái này coi là gì, xâm nhập nội bộ quân địch?”
Người làm theo giờ bị đuổi, Chu Tiêu chỉ có thể tự mình xuống bếp, phòng khách lộn xộn, Phương Dĩ tiện tay thu dọn rác giúp anh, nói: “Chó cắn em một cái, em còn có thể cắn lại? Cho dù muốn cắn, dáng con chó này cũng quá lớn, em đây nhỏ nhắn xinh xắn đáng yêu thế này cắn nó không nổi, chi bằng cho nó gặm vài khúc xương, trở thành bạn với nó, giữ nó lại trông nhà canh sân cho em.”
Chu Tiêu mới vừa đổ xương sườn vào trong nồi, cười nói: “Để anh đoán thử, em muốn tăng lương hay thăng chức, muốn cô ta trông nhà canh sân cho em?”
Phương Dĩ xách cây lau nhà chạy đến cửa bếp: “Âu Duy Diệu là đóa bạch liên nhỏ. Cô ta luôn miệng xem em là bạn muốn tốt với em, sao em có thể từ chối cô ta. Em có một nữ thái tử làm bạn, nếu trong công việc có gì khó xử cũng có thể tìm cô ta ‘giúp đỡ’. Cô ta ‘tốt bụng’ như vậy, không thể nào khoanh tay đứng nhìn. Bạch liên nhỏ là phải diễn cả đời, nếu cô ta khoanh tay đứng nhìn thậm chí giậu đổ bìm leo, danh tiếng bạch liên đó của cô ta cũng bị phá hủy, tính tới tính lui em không thiệt thòi gì cả.”
*Bạch liên: chỉ các em gái ngây thơ trong sáng sống như thánh nữ, lúc nào cũng cho là mình vô tội.
Xương sườn đã được dồn trong nồi áp suất, luộc trong nước sôi một chút, mùi thơm khiến người ta không cầm được. Phương Dĩ lè lưỡi thò đầu ra giống như một chú chó con: “Cho em một khúc!”
Chu Tiêu buồn cười gắp một khúc xương nhét vào miệng cô, nói: “Gà tinh (1), tươi không?”
“Tươi chết người rồi, anh đã thêm Kê Tinh (2)?”
“Gà tinh (3) là gọi em.”
*(1), (2), (3) đều là 鸡精 [Kê (gà) tinh'>. Kê Tinh là tên một loại gia vị dạng giống như bột nêm, còn gà tinh của anh Tiêu là gà thành tinh ^^.
Phương Dĩ cắn xương hỏi: “Tại sao kêu em là gà tinh?”
“Xưa có Chu Văn Vương ăn con trai Bá Ấp Khảo của mình, nay có em ăn gà mái của mình. Ngay cả gà mái em cũng có thể sinh, không phải gà tinh thì là gì?”
Phương Dĩ đấm anh một cái, Chu Tiêu cười lớn cầm lấy Kê Tinh bên cạnh, rắc một ít vào nồi, vừa múc canh sườn ra vừa nói: “Em muốn để cô ta trông nhà canh sân cho em, có phải hiện giờ vẫn chưa nói cho người khác biết bối cảnh của cô ta không? Chi bằng thử cách của anh xem.”
“Cách gì?”
Chu Tiêu nói: “Gà tinh, để anh nếm một chút anh sẽ nói cho em biết.”
Phương Dĩ hi sinh bản thân để cho Chu Tiêu nếm một chút. Chu Tiêu đánh giá vẫn là gà tinh (4) anh mua ở siêu thị ngon. Hôm sau Chu Tiêu vào bếp, chợt phát hiện gà tinh (5) đặt trên bàn bếp đã mất tích, gửi một tin nhắn cho Phương Dĩ: Em và gà tinh nhà anh đã bỏ trốn?
*(4), (5): ở đây là chỉ con gà anh Tiêu luộc.
Phương Dĩ trả lời: Không, em chỉ ám sát nó, để nó trở thành đồ cúng tế cho gà mái.
Phương Dĩ trả lời xong, lại tập trung tinh thần vào công việc. Đồng nghiệp lén lút chạy tới bên cạnh cô, hỏi cô: “Cô có nghe nói không, không phải trước đây nhà máy bên kia xảy ra một sự cố lớn sao? Vốn là phòng Nhân sự và mấy công nhân đó đã bàn xong rồi, nhưng bây giờ có chút biến cố, tiền bồi thường có thể thiếu ít nhất mười phần trăm.”
Phương Dĩ mở to mắt: “Tại sao? Sao cô biết?”
“Không biết là tin đồn lộ từ đâu, bây giờ đã truyền khắp nơi. Cấp cao cảm thấy giá tiền đó không hợp lý, lo lắng mở ra việc khơi nguồn này, về sau tất cả sẽ bắt chước, cho nên luôn âm