Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tới Không Tốt

Người Tới Không Tốt

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341993

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.

ể đi theo cô. Sau khi đến dưới một tòa nhà ở tiểu khu đối diện, Phương Dĩ gọi điện thoại: “Triệu Bình, tôi đến rồi, anh có nhà không? Mở cửa cho tôi.”
Cửa điện tử mở ra, Chu Tiêu nhíu mày: “Em tới tìm Triệu Bình?”
“Muốn đi cùng không? Hay là anh đi mua tôm hùm đất chờ em trước?”
Chu Tiêu đẩy cô vào: “Bớt nói nhảm đi.”
Triệu Khang và bảo mẫu cùng ra ngoài mua thức ăn, trong nhà chỉ có một mình Triệu Bình. Triệu Bình vừa gặp Phương Dĩ liền nói: “Cô còn muốn làm gì?”
Phương Dĩ nói: “Tôi để cửa mở, Tiểu Khang không có nhà?”
Triệu Bình phớt lờ Phương Dĩ, gật đầu với Chu Tiêu, bảo anh vào ngồi. Phương Dĩ nói nhỏ với Chu Tiêu: “Triệu Bình thiếu tiền anh? Sao khách sáo với anh vậy!”
Chu Tiêu cười nói: “Không, là anh có quá nhiều tiền, bất kể là Denny hay Vưu Tinh Tinh, hay Triệu Bình, nhìn thấy anh đều phải vô cùng khách sáo!”
Phương Dĩ hỏi: “Đúng rồi, món nợ của Denny sao rồi?”
Chu Tiêu còn chưa trả lời, Triệu Bình pha trà quay lại đã mở miệng: “Denny và chồng cô ấy đã ly hôn. Cô quan tâm chuyện này làm gì, còn chưa trả thù đủ?”
Phương Dĩ nói: “Đừng sợ đừng sợ, tôi chỉ quan tâm thôi. Đây là trà gì thế, thơm thật!”
“Cô có chuyện thì nói mau, tôi không rảnh xã giao với cô.” Triệu Bình chỉ rót một ly trà, anh ta đưa trà cho Chu Tiêu. Chu Tiêu quay đầu liền đưa trà cho Phương Dĩ, còn nói khẽ: “Coi chừng nóng.” Phương Dĩ nhấp một ngụm, chép miệng nói: “Trà này không tệ. Nếu anh đừng đầu cơ rượu vang đỏ, đầu cơ trà thế nào?”
Chu Tiêu suy nghĩ một chút: “Cũng được, lát nữa em cho anh một bảng kế hoạch.”
Triệu Bình sắc mặt khó coi, ho khan vài tiếng, chậm lại giọng nói, nói với Phương Dĩ: “Tôi còn phải ra ngoài, cô tìm tôi có chuyện gì?”
Phương Dĩ đặt ly trà xuống, cuối cùng vào chuyện chính: “Xin lỗi, sáng chủ nhật đã quấy rầy anh. Tôi tới là muốn hỏi về vụ tai nạn giao thông năm đó.”
“Tai nạn giao thông?” Triệu Bình nhíu mày, “Cô hỏi chuyện này làm gì? Tôi nghe nói Lưu Văn đã được thả, còn có thể có chuyện gì?
“Tôi muốn hỏi, khi đó anh ở gần hiện trường phát án, thực sự không phát hiện bất kì khác thường nào? Không nhìn thấy cảnh tượng xảy ra ngoài ý muốn? Có thấy được người chết khi đó không? Xung quanh có nhân vật khả nghi khác không?”
Triệu Bình mờ mịt: “Cô hỏi mấy câu này, có quan hệ gì với cô, vụ án của Lưu Văn vẫn chưa xong?”
Phương Dĩ thấy Chu Tiêu bình tĩnh thưởng thức trà, miệng ly vừa vặn là chỗ cô mới chạm qua, nghĩ thầm Chu Tiêu quả đúng là không ngại nước bọt của cô, khóe miệng không kiềm được nâng lên, trả lời: “Tôi tò mò ngủ không yên. Anh không cảm thấy loại án oan này có thể lên tin thời sự có thể viết thành kiệt tác sao? Điểm làm văn của tôi luôn rất cao.”
Chu Tiêu bị sặc nước trà, Triệu Bình rút khóe miệng, biết Phương Dĩ cố tình nói như vậy, cũng không truy lý do đến cùng, lười nói nhiều lời thừa với cô, liền nói: “Không có gì khác thường cả. Một con đường vô cùng bình thường, lúc tôi đi qua, đúng lúc nhìn thấy Lưu Văn ngồi vào chiếc xe đó, còn không thấy người chết. Chỉ có điều…”
Phương Dĩ nghiêng về trước: “Chỉ có điều sao?”
“Chỉ có điều, trước khi tôi thấy Lưu Văn, quả thực tôi thấy một người đi đường, quãng thời gian trước tôi từng nói với cảnh sát.”
Cho dù trí nhớ Triệu Bình tốt, chi tiết vụ án mười năm trước đó cũng chưa chắc có thể nhớ rõ. Anh ta chỉ nhớ tối hôm đó tự học về đã rất trễ, anh ta và bạn thân giống như thường ngày đi về nhà như vậy. Khi đó anh ta ở vùng giữa nông thôn và thành phố, con đường đó gồ ghề, còn lâu mới vừa rộng vừa bằng phẳng như bây giờ. Lúc đi tới gần, anh ta thấy một người đi đường trước, cũng không để ý, sau đó mới nhìn thấy chiếc xe bỏ lại kia và Lưu Văn, ngoài một trăm mét chính là người chết. Anh ta cho rằng Lưu Văn chính là người gây tai nạn, một lòng muốn đưa anh ta ra công lý, do đó căn bản không để ý tới người đi đường kia. Cho đến lần cảnh sát lật lại vụ án này, yêu cầu anh ta nhớ lại cẩn thận, anh ta mới nhớ tới. Nhưng một người đi đường có thể chứng minh điều gì. Ở đó là vùng giữa nông thôn và thành thị, rất nhiều người từ ngoài tới, có người đi qua thì có gì lạ.
Phương Dĩ nắm đùi mình, hỏi: “Anh có thấy rõ mặt mũi người qua đường đó không? Khoảng bao nhiêu tuổi?”
Triệu Bình nói: “Là một người đàn ông. Tôi không để ý mặt mũi ông ấy, chắc là một người trung niên.”
Chu Tiêu lặng lẽ nắm bàn tay đặt trên đùi của Phương Dĩ. Mu bàn tay Phương Dĩ ấm áp, cô nhìn anh một cái.
Rời khỏi nhà Triệu Bình, dọc đường Phương Dĩ trầm mặc không nói, Chu Tiêu dắt cô về. Rất nhiều người chỉ thích ánh mặt trời mùa đông, trong lạnh lẽo cảm nhận được sự ấm áp khác với bình thường. Những tia sáng này thấm vào lỗ chân lông, êm dịu lại mềm mại, trêu chọc thân thể họ, khiến người ta hưởng thụ lại quyến luyến. Phương Dĩ đi rất chậm, ngẩng đầu nhìn mặt trời, lúc cảm nhận rõ ràng êm dịu thoải mái, lúc đối mặt lại nhói mắt, có lẽ đây chính là khoảng cách. Cô vốn đứng ở chỗ thoải mái nhất, có thể lười biếng phơi nắng mỗi ngày, nhưng cô lại cố chấp đi tới đây, mỗi lần đi một bước liền càng gần với sự thật, nhưng


Snack's 1967