Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342029
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2029 lượt.
ự không sao chứ?” La Lệ hoài nghi nhìn Mễ Giai.
“Thật mà” Mễ Giai cố gắng nở nụ cười để cô ấy yên tâm.
“Cậu không cần phải cố cười, trông còn khó coi hơn khóc” La Lệ tức giận nhìn cô, nhíu mày, dặn dò, “Vậy cậu ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, tớ sẽ gọi điện về”
“Ừ, tớ đợi, cũng sẽ suy nghĩ cẩn thận” Mễ Giai gật đầu cam đoan.
La Lệ nửa tin nửa ngờ gật đầu, ăn xong bữa sáng rồi vội vàng đến công ty.
Mễ Giai gọi điện xin nghỉ làm, tự nhủ mình không nên suy nghĩ nhiều, cần nghỉ ngơi cho tốt, nhưng thật sự có thể không nghĩ gì ư? Cô không biết nữa.
Trước giờ vào làm vài phút, La Lệ vội vội vàng vàng chạy tới, lại bị Nghiêm Hạo chặn trước cửa.
“Anh tới đây làm gì?” Trông thấy Nghiêm Hạo, La Lệ cực kỳ tức giận, chỉ muốn đi đến thay Mễ Giai đánh cho anh ta một trận.
“Mễ Giai ở đâu?” Không nhiều lời, lập tức hỏi vào vấn đề chính, anh biết Mễ Giai vốn không có nhiều bạn bè, hơn nữa có thể tìm cũng chỉ có một mình La Lệ, giờ điện thoại không gọi được, anh có thể đi đâu tìm cô đây, thế nên cũng chỉ biết tìm đến La Lệ.
“Aizz, thật là buồn cười, bà xã anh ở đâu thì có liên quan gì đến tôi?” La Lệ cười nhạt.
Hai tròng mắt sâu nhìn chằm chằm vào La Lệ, nghe khẩu khí của cô, Nghiêm Hạo càng thêm khẳng định La Lệ nhất định biết tin tức của Mễ Giai.
“Để tôi nói chuyện với Mễ Giai, mọi chuyện không phải như hai người nghĩ đâu” Biết bản thân đuối lý, Nghiêm Hạo chỉ còn cách hạ mình năn nỉ.
“Hừ” La Lệ hừ lạnh, “Nghiêm tiên sinh, Tổng giám đốc Nghiêm, đừng quên là chúng tôi không suy đoán vô căn cứ, là chúng tôi tận mắt nhìn thấy, chứ không vu oan cho anh”
“Không phải như vậy, cô hãy để tôi gặp Mễ Giai, tôi sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện với cô ấy, cô ấy nghe xong sẽ hiểu” Nghiêm Hạo nói.
“Hừ, giải thích, vì sao tối qua không giải thích đi, nếu đúng như anh nói, vì sao tối qua không nói rõ ràng trước mặt Mễ Giai và cô ta? Anh có biết hôm qua Mễ Giai đã đợi anh cả một đêm không, sáng sớm tới tìm tôi hai mắt đều sưng đỏ, bây giờ anh mới đến để giải thích, không phải là đã quá muộn rồi sao?” La Lệ có phần kích động, càng nói càng lớn tiếng, trợn mắt lườm anh, biểu cảm giống như muốn ăn tươi nuốt sống anh.
“Tối qua tôi có việc đột xuất” Nghiêm Hạo ảo não nói, tối qua lúc đưa Tô Tuyết về anh đã nghĩ về nhà sẽ lập tức giải thích rõ ràng với Mễ Giai, nhưng tình hình vốn đang chuyển biến tốt thì đột nhiên Tô Tuyết vừa khóc vừa cười ôm lấy anh nhất quyết không cho anh đi, cứ như thế náo loạn cả một đêm, đến gần sáng mới mệt dần mà ngủ thiếp đi, đợi cô ấy ngủ anh liền vội vàng trở về, nhưng vẫn chậm một bước, Mễ Giai đã bỏ đi.
“Anh không cần phải giải thích với tôi, giữ cái lý do đó mà đi lừa cô ta, Mễ Giai sẽ không gặp anh, vài ngày nữa tôi sẽ mang đơn ly hôn Mễ Giai viết qua cho anh ký” La Lệ lạnh lùng nói.
“Tôi không đồng ý ly hôn với Mễ Giai” Nghiêm Hạo cũng lạnh lùng nhìn lại La Lệ, khí thế mạnh mẽ khiến La Lệ có chút sợ hãi.
La Lệ bĩu môi lên tiếng, “Anh nói không đồng ý là xong chắc, anh nghĩ bây giờ là thời đại nào rồi, cưới một người về nhà, ở bên ngoài lại bao nuôi thêm vài người nữa, tôi nói cho anh biết, bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt, luật hôn nhân Trung Quốc đã quy định chế độ một vợ một chồng, anh không làm hoàng đế cổ đại được đâu”
Nghiêm Hạo cố nén bất mãn trong lòng, lạnh lùng nói, “Nói cho tôi biết Mễ Giai ở đâu, đây là chuyện giữa vợ chồng chúng tôi, tự chúng tôi sẽ xử lý, không cần một người ngoài như cô phải tham gia vào”
“Ha, đã là chuyện giữa vợ chồng hai người, vậy anh không thấy vợ mình lại đến tìm tôi làm gì, người ngoài như tôi thì biết cái gì” La Lệ cười lạnh.
“Cô…” Nghiêm Hạo chán nản, nắm chặt hai tay.
“Xin lỗi nhé, tôi còn vội đi làm, không có thời gian tiếp chuyện anh, Tổng giám đốc Nghiêm” Không nhiều lời thêm nữa, La Lệ đi lướt qua anh vào tòa cao ốc văn phòng.
Nghiêm Hạo mím môi, hai tay nắm thành quyền, đau đớn nhắm chặt mắt, nặng nề hít vào một hơi, vừa xoay người định vào xe thì thấy cách đó mấy mét, Mạc Chấn Huân lạnh lùng đứng nhìn anh.
Tiến lên, lúc đi ngang qua Nghiêm Hạo liền dừng lại, nói, “Hẳn là anh còn nhớ rõ lời tôi nói lúc trước, nếu anh làm tổn thương cô ấy, tôi sẽ đoạt lấy cô ấy từ bên cạnh anh”
Tức giận khiến Nghiêm Hạo không kiểm soát được, đi đến hung hăng túm cổ áo Mạc Chấn Huân, nghiến răng nói, “Tôi nói rồi, anh vĩnh viễn không có cơ hội đó đâu”
Mạc Chấn Huân gạt mạnh hai tay đang nắm cổ áo mình ra, “Cơ hội này là anh cho tôi” Nói xong đi qua Nghiêm Hạo.
Nghiêm Hạo tức giận đấm vào cửa xe, chuyện Mễ Giai đã làm anh buồn bực không thôi, bây giờ lại thêm mấy lời của La Lệ và khiêu khích từ Mạc Chấn Huân khiến Nghiêm Hạo kích động muốn giết người. Nhưng anh biết những điều này chẳng giải quyết được vấn đề gì, hít sâu một hơi cố gắng bình tĩnh lại, nghĩ tới những lời của La Lệ, cô ta nói Mễ Giai đã đợi anh cả một đêm, buổi sáng đến tìm cô ta mà hai mắt sưng đỏ, thế này không phải ý là hiện tại Mễ Giai đang ở nhà cô ta sao? Mặc kệ có đúng hay không anh đều phải đi xem thế nào, nghĩ vậy, không chờ đợi thêm, nhanh