Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2000 lượt.

“Anh ấy nói với cô chuyện về tôi?”.
Mạc Liên Huyên nhìn cô, mỉm cười, “Cô cho rằng anh ấy sẽ nói với tôi là anh ấy phản bội ư? Ha ha, tôi nghĩ, không một người đàn ông nào làm như vậy cả”. Lăn lộn trên thương trường nhiều năm khiến Mạc Liên Huyên đã luyện thành bản lĩnh gặp biến không sợ hãi, so với những tranh đấu gay gắt trên thương trường thì hiện tại việc nói dối tuyên bố công khai chủ quyền nho nhỏ này đối với cô quả thực chỉ như ăn một bữa sáng.
Mễ Giai cười khổ, đúng vậy, không có một người đàn ông nào lại thừa nhận là anh ta phản bội, nếu anh ta thật sự thẳng thắn với bạn về việc đó, hẳn chính anh ta mới là người rời đi, giống như Trương Dương lúc trước.
“Vì sao lại là tôi rời đi?”. Rõ ràng chính cô mới là người chen vào cuộc hôn nhân của tôi, Mễ Giai ở trong lòng bổ sung thêm.
Mạc Liên Huyên hơi sững sờ, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại, “Mễ Giai, cô cho rằng Nghiêm gia sẽ chấp nhận một người con dâu như cô sao? Hay là nói cô rất tự tin vào tình yêu của Nghiêm Hạo?”.
Không, nếu ở hiện tại, Nghiêm gia tuyệt đối sẽ không chấp nhận người con dâu như cô, hơn nữa bây giờ, cô căn bản không đủ tự tin rằng Nghiêm Hạo sẽ yêu mình, những điều này Mễ Giai đều hiểu rõ, nhưng lời nói của cô ta khiến Mễ Giai nghe ra một ý khác, dựa vào giọng điệu của Mạc Liên Huyên, dường như cô ta cũng không biết mối quan hệ thực sự giữa cô và Nghiêm Hạo, bèn thử hỏi, “Cô cho rằng. . . Tôi và Nghiêm Hạo là quan hệ gì?”.
Trầm mặc hồi lâu, Mạc Liên Huyên phun ra hai chữ, “Tình nhân”.
Thân thể Mễ Giai chấn động, đau đớn trong lòng dần dần lan ra, một danh xưng thật là mỉa mai, nhất là từ miệng cô ta nói ra. Nhưng thật đáng buồn là cô phát hiện cái danh xưng mà Mạc Liên Huyên nghĩ về cô cũng có phần thuyết phục, cô chính xác là giống tình nhân của Nghiêm Hạo, bởi vì không mấy ai biết bọn họ đã kết hôn, mà đáng chết cô lại phù hợp với điều kiện làm tình nhân của anh.
Mạc Liên Huyên rõ ràng cảm giác được sự biến hóa của Mễ Giai, trong lòng có chút băn khoăn, “Cô là một người tốt, đừng tự hủy hoại bản thân, hãy để ý đến những người bên cạnh cô, có lẽ cô sẽ phát hiện có người so với Nghiêm Hạo còn tốt hơn rất nhiều”. Cô cũng không quên mục đích mình đến đây hôm nay.
Mễ Giai đau đớn nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu, tự giễu nói, “Cô biết không… Kỳ thực hiện tại chúng ta nên đổi thân phận cho nhau”.
Mạc Liên Huyên không rõ ý cô, chăm chú nhìn cô, không nói gì. Mễ Giai cũng không nghĩ sẽ giải thích nhiều, đứng dậy rời đi, lúc rời đi, hai tay cô nắm chặt thành quyền.
Mạc Liên Huyên nhìn bóng lưng Mễ Giai rời đi, đương nhiên cũng nhìn thấy hai bàn tay cô ấy nắm chặt, cô biết những lời của mình khiến cô ấy tổn thương, nhưng lời xin lỗi chỉ có thể giữ ở trong lòng.






Mễ Giai ra khỏi quán cà phê, chạy một đoạn mới dừng lại, chỉ đến khi cảm thấy không thể thở nổi mới ý được bản thân vừa rồi đã quên hô hấp, há miệng thật to để hấp thụ không khí, đau đớn từ lâu dần dần lan tỏa trong lòng, cứ từng chút từng chút chậm rãi cắn nuốt cô.
Đứng ở ven đường hồi lâu, Mễ Giai bắt đầu cười ngớ ngẩn, nụ cười mang theo đau khổ tự giễu, đã biết nếu không rung động thì sẽ không đau lòng, đã biết nếu không yêu thì sẽ không nhận lấy thương hại, thế nhưng thì ra yêu anh thật sự không phải là một điều khó khăn.
Lắc lắc đầu, cố ý xem nhẹ nỗi đau đang âm ỉ trong lòng, Mễ Giai tự an ủi nên cảm thấy may mắn vì mình vẫn chưa yêu thương sâu đậm, cô nghĩ nếu thật sự như Mạc Liên Huyên nói, cô hoàn toàn có thể thoát ra, cùng lắm cũng chỉ đau lòng một chút, sau đó sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng trước đó cô đã hy vọng có thể cho bọn họ một cơ hội, cho dù là lừa dối cô cũng muốn nghe chính miệng anh thừa nhận.
Vốn tưởng rằng sẽ tỏ ra lạnh nhạt để bảo vệ chính mình, nhưng sau khi về nhà Mễ Giai mới phát hiện căn bản không thể nhớ nổi mình đã quay về công ty như thế nào? Cũng quên luôn buổi chiều đã làm những gì? Cuối cùng về nhà thế nào cũng gần như không có chút ấn tượng.
Mễ Giai vừa về lập tức đi ngay vào phòng, điều bất thường này rất nhanh liền khiến Vu Phân Phương chú ý, hiện tại bà gần như đem hết sức lực để lên người Mễ Giai, mỗi ngày Mễ Giai vừa về là bà bắt đầu hỏi han những chuyện xảy ra hôm đó, hỏi xem có chỗ nào không thoải mái hay không, tình trạng nôn nghén ra sao, mà Mễ Giai cũng luôn mỉm cười trả lời từng câu hỏi của bà.
“Thật sự không có chuyện gì?”. Dì quản gia hoài nghi hỏi, bà cũng cảm thấy Mễ Giai hôm nay là lạ.
“Thật ạ, chỉ là buồn ngủ. . .”. Nói xong giả vờ ngáp như muốn chứng minh, làm cho lời nói của mình thêm phần thuyết phục”. Mẹ, hôm nay con không có khẩu vị nên không ăn cơm chiều đâu ạ”.
“Ơ thế này. . .”.
Dì quản gia đẩy đẩy bà, tiếp lời, “Vậy cháu ngủ một lát trước đi, khi nào tỉnh dì làm bữa khuya cho”.
Mễ Giai gật gật đầu, một lần nữa đóng cửa lại. Nhìn cánh cửa đóng lại, Vu Phân Phương và dì quản gia trao đổi ánh mắt, cùng đi ra ngoài phòng khách.
“Hôm nay nó có vẻ khác thường”. Vu Phân Phương nhẹ giọng nói


Disneyland 1972 Love the old s