Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.
thầm, “Không được, tôi phải gọi Nghiêm Hạo về sớm, hỏi một chút xem đã xảy ra chuyện gì”.
Lúc Nghiêm Hạo trở về đã là chuyện của một tiếng sau, mở cửa đi vào liền thấy Mễ Giai nằm sấp trên giường, anh hơi nhíu mày, cúi người ôm lấy eo cô, Mễ Giai ở trong lòng anh từ từ tỉnh dậy, nhìn anh không nói, cũng không có biểu cảm gì, chỉ là nhìn, giống như muốn đem anh nhìn thật cẩn thận rõ ràng, nhìn đến thấu triệt nội tâm.
Thấy cô tỉnh lại, Nghiêm Hạo mỉm cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, ôm lấy cô dựa vào thành giường, hỏi, “Sao vậy? Mẹ nói em mệt, vừa về đã tự nhốt mình trong phòng, nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì, ở bên ngoài chịu oan ức?”. Anh điều chỉnh cho cô một tư thế phù hợp, để cô tựa hẳn vào người anh cho thoải mái.
Mễ Giai mặc anh ôm ấp, dựa vào trong lòng anh, lắng nghe nhịp tim của anh, khỏe mạnh và mãnh liệt, tần suất cũng giống như tim cô đang đập.
Thấy cô không trả lời, Nghiêm Hạo lại cười nói, “Có phải công việc gặp khó khăn, nói cho anh, có lẽ anh có thể giúp em”. Theo trực giác, Nghiêm Hạo cảm thấy Mễ Giai hẳn là gặp vấn đề trong công việc, vậy nên tâm trạng mới không tốt.
Mễ Giai im lặng ở trong lòng anh lắc lắc đầu, không nói gì, đưa tay vòng qua thắt lưng gầy của anh, gắt gao ôm chặt.
Nghiêm Hạo hơi bất ngờ về hành động của cô, căn phòng vẫn yên lặng, anh đưa tay vỗ nhẹ trấn an cô, giống như là đang dỗ một đứa trẻ.
Hai người đều trầm mặc, trong không khí chỉ nghe thấy tiếng hô hấp, còn lại không có bất cứ một thanh âm nào khác.
Hồi lâu, dựa vào lòng anh Mễ Giai mở miệng hỏi, “Anh và Mạc Liên Huyên thật sự không có gì sao?”. Giọng điệu rầu rĩ.
“Đương nhiên, lúc trước chẳng phải đã nói với em rồi sao, anh và cô ta chỉ là quan hệ hợp tác, không còn gì khác”. Nghiêm Hạo không hề nghĩ ngợi cứ như vậy trả lời, về phần mình anh cảm thấy không có gì phải hổ thẹn với lương tâm, bởi vì anh tự thấy từ sau khi cưới anh cũng chưa làm gì có lỗi với Mễ Giai, cho nên anh trả lời rất thẳng thắn.
Anh trả lời quá nhanh ngược lại khiến Mễ Giai cảm thấy khác thường, buông anh ra, ngồi dậy nhìn thẳng vào mắt anh, nói, “Nghiêm Hạo, chúng ta công bố hôn sự với mọi người đi, em muốn quang minh chính đại làm vợ anh”. Chứ không phải là nhân tình.
“Hả?”. Nghiêm Hạo sửng sốt, anh không rõ hôm nay Mễ Giai làm sao? Mỉm cười hỏi, “Sao thế? Sao đột nhiên lại nói vậy?”. Công khai anh cũng không phản đối, nhưng anh phải nói rõ ràng với Mạc Liên Huyên trước đã, bởi vì bây giờ bọn họ vẫn đang duy trì ước định.
“Không có, chỉ là muốn nghe người ta gọi em là Nghiêm phu nhân”. Mễ Giai cười, cười đến ngọt lịm.
Nghiêm Hạo không nghĩ nhiều, nhìn cô cười nói, “Mễ Giai, đợi một thời gian nữa nhé, trong giai đoạn này công ty có hơi nhiều việc, qua một thời gian nữa anh sẽ giới thiệu em với mọi người”.
Nghe những lời này của anh, tim Mễ Giai như bị bóp nát thành từng mảnh, nụ cười tươi trên mặt cũng cứng lại, hồi lâu mới chậm chạp gật đầu.
Mễ Giai không hiểu, vì sao có người lại bản lĩnh đến mức ngay cả nói dối cũng dịu dàng bùi tai như thế, cũng không hiểu vì sao một người vừa có thể yêu người này đồng thời vừa dịu dàng với người khác. Lẽ ra cô không nên để ý, lẽ ra cô nên giống như lúc trước, thờ ơ với mọi chuyện anh làm bên ngoài, nhưng hiện tại, cô lại không thể khống chế được lòng mình mà đau đớn vì anh.
Cô nên hận anh, nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận cô lại phát hiện ra một điều đáng ghét, mặc dù có thân phận là vợ anh nhưng cô căn bản không có lý do, cũng không có cơ sở gì để oán hận anh, bởi vì giữa bọn họ không hề tồn tại tình yêu. Cô không nhớ rõ anh đã nói yêu cô hay chưa, chỉ nhớ rằng anh đã từng nói, “Mễ Giai, chúng ta chưa hiểu hết về đối phương, chúng ta kết hôn cũng không phải xuất phát từ tình yêu, nhưng hiện tại chúng ta có thể bắt đầu thử tìm hiểu nhau, thử yêu nhau”. Cô đã thử yêu như lời anh nói, vậy còn anh? Mễ Giai lắc đầu cười chua xót.
Cốc cốc cốc, tiếng vang trên mặt bàn lôi kéo sự chú ý của Mễ Giai, ngẩng đầu thấy Mạc Chấn Huân đang cầm văn kiện đứng trước mặt cô, hai hàng lông mày nhăn lại vẻ không vui. Anh ta lạnh lùng nói, “Tôi thuê cô đến đây làm việc, không phải mời cô đến để đục nước béo cò”. Anh để ý, từ sáng đến giờ cô cứ như người mất hồn, có gọi vào cũng chậm chạp hơn so với ngày thường.
Biết cảm xúc của mình đã vi phạm nội quy mấu chốt, Mễ Giai cúi đầu nhận sai, “Xin lỗi, Mạc tổng, tôi sẽ chú ý hơn”.
Kỳ thực Mạc Chấn Huân muốn hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, muốn quan tâm cô vì sao mà thần trí không yên, nhưng nghĩ đến những lời của Mạc Liên Huyên, anh lại lùi bước, mặt lạnh ném văn kiện trong tay xuống bàn, “Sửa lại tập tài liệu này cho chuẩn xác, lát nữa theo tôi ra ngoài một chuyến”. Không đợi cô phản ứng, nói xong lập tức đi về phía văn phòng.
Mễ Giai nhìn văn kiện trong tay, khẽ thở dài một cái, mở ra bắt tay vào việc nên làm.
Nghiêm Hạo khép lại văn kiện trong tay, bưng tách cà phê để trên bàn nhấp một ngụm, yết hầu khô cạn cảm thấy dễ chịu hơn.
“Thế nào? Có vấn đề gì không?”. Ngồi đối diện, Mạc Liên Huyên toàn thân mặc đồ côn