Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

t, vươn đầu lưỡi liếm thêm vài cái, gật gật đầu, sau đấy nghiêm trang nói, “Ừm, được đấy, có hương vị bạc hà”.
Nghiêm Hạo nhìn cô mỉm cười, mờ ám hỏi, “Nếm lại không?”.
Mễ Giai nhíu mày, giống như đang nghiêm túc suy xét vấn đề này, Nghiêm Hạo lại một phen ôm lấy eo cô, kéo gần khoảng cách giữa hai người, cơ thể họ như dán chặt vào nhau, cúi đầu, hai người trao nhau một nụ hôn nồng nàn triền miên, đây là niềm hạnh phúc ngọt ngào của đôi tình nhân, không cần phải nói thành lời.
Nghiêm Hạo thở dốc buông Mễ Giai ra, gắt gao ôm cô vào trong ngực. Mễ Giai tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh, lúc này mới cảm thấy sự tồn tại của anh vô cùng chân thực. Hai người cứ nằm ôm nhau như vậy, im lặng một lúc, Nghiêm Hạo mới cúi đầu nói bên tai cô, “Không muốn hỏi anh gì ư?”. Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, cô chưa mở miệng hỏi anh một câu nào.
Mễ Giai đương nhiên biết anh ám chỉ chuyện gì, không phải cô không muốn hỏi, không muốn biết, chỉ là cô cảm thấy không quan trọng, nhưng nếu anh muốn nói, cô sẵng sàng nghe, tựa vào trước ngực anh, trầm tĩnh hỏi, “Anh muốn nói?”.
Nghiêm Hạo ôm cô chặt thêm một chút, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô.
Yên tĩnh, bốn phía vô cùng yên tĩnh, Mễ Giai chỉ nghe thấy tiếng thở của bọn họ và nhịp tim ổn định của anh. Chắc anh vẫn không muốn nói, Mễ Giai nghĩ vậy.
“Người con gái trong bức ảnh tên Tô Tuyết, cô ấy là bạn gái thời Đại học của anh, cũng là người con gái đầu tiên anh yêu, có thể coi là mối tình đầu của anh”. Khi Mễ Giai cho rằng anh sẽ không nói nữa, bên tai lại truyền đến giọng điệu trầm thấp xa xôi của Nghiêm Hạo.
“Lúc trước anh ở trong Hội học sinh, phụ trách hướng dẫn tân sinh viên nhập trường, Tô Tuyết rất nhút nhát, cô ấy dịu dàng ít nói, lại hay xấu hổ, chỉ đứng nói chuyện với người khác vài câu cũng đỏ mặt, cô ấy là kiểu người dễ dàng khiến cho người ta có ý nghĩ muốn che chở bảo vệ, rất tự nhiên anh bắt đầu chú ý tới cô ấy, dần dần thử tiếp xúc với cô ấy, sau đó bọn anh mến nhau, mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, anh đã nghĩ rằng bọn anh sẽ kết hôn, rồi sinh con, anh sẽ dành cho cô ấy một tình yêu đẹp nhất, mang lại cho cô ấy một cuộc sống tốt nhất, nhưng về sau anh sang Mĩ du học, đến khi trở về thì tất cả đã thay đổi”.
Nói đến đây, Nghiêm Hạo dừng lại. Mễ Giai cho rằng anh còn đau xót, lo lắng ngẩng đầu nhìn anh, ôm ấp an ủi anh.
Nghiêm Hạo thở dài, nói tiếp, “Sau một năm rưỡi du học anh mang theo nỗi nhớ quay về, thậm chí khi đó anh đã chuẩn bị cả nhẫn cưới, anh muốn cho cô ấy một lời ước hẹn, không nghĩ rằng lúc đẩy cửa đi vào nghênh đón anh lại là một màn dơ bẩn, cô ấy và một người đàn ông xa lạ trần truồng nằm trên giường”. Anh cho rằng chuyện năm đó đã gây cho anh biết bao đau khổ, bây giờ kể lại dường như không còn khó chấp nhận như anh nghĩ, xem ra thời gian quả là một phương thuốc hữu hiệu để chữa lành vết thương.
Mễ Giai ngẩng mạnh đầu lên nhìn anh, trong ánh mắt tràn đầy thương tiếc, cô thật sự không biết anh đã từng phải chịu một nỗi đau lớn như vậy. Có lẽ là do mang thai, Mễ Giai trở nên cực kì dễ khóc, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Nghiêm Hạo biết cô thấy đau thay anh, đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô, đau lòng nói, “Đồ ngốc, không phải mọi chuyện đều đã qua rồi sao”.
Mễ Giai rưng rưng ra sức gật gật đầu, giống như anh nói, tất cả đều đã qua rồi, hiện tại cô phải quý trọng anh, yêu anh.
“Sự tình đã đến mức ấy, đương nhiên anh và cô ấy không thể tiếp tục, ầm ĩ một trận bọn anh liền chia tay, cũng từ sau lần đó, anh chưa từng gặp lại cô ấy”. Cũng từ sau lần đó, anh bắt đầu không tin vào tình yêu, anh đem tất cả sức lực dồn cho công việc, anh chỉ cần bạn gái, chỉ làm bạn giường không cần tình cảm, Diêu Mẫn chính là như vậy. Nhưng đối với Mễ Giai lại là ngoài ý muốn, lúc trước anh cho rằng Mễ Giai cũng thế, không nghĩ rằng tình cảm theo thời gian và cuộc sống dần dần thay đổi, anh cũng không biết từ khi nào thì bắt đầu, bản thân đã chậm rãi để cô vào tận đáy lòng, đặt ở vị trí êm ái nhất.
“Vậy. . . Cô ấy không nói cho anh chuyện đứa bé?”. Nhìn anh, Mễ Giai có hơi khó hiểu hỏi, một người con gái tình nguyện sinh con cho anh, vì sao lại dễ dàng làm lung lay tình cảm của bọn họ, nếu không yêu sâu đậm, lúc trước làm sao có thể tình nguyện sinh đứa bé.
Thở dài, Nghiêm Hạo bình tĩnh trả lời, “Lúc anh đi Mĩ du học là mười năm trước, anh hai mươi ba tuổi, một năm rưỡi sau mới trở về, hơn nữa sau khi anh về bọn anh liền chia tay, mà vừa nãy anh hỏi thằng bé, nó nói năm nay nó tám tuổi”.
Mới đầu nghe anh nói vậy Mễ Giai cũng chưa có phản ứng gì, suy nghĩ một lát, cô bỗng ngồi thẳng dậy, trợn mắt, vẻ mặt kinh ngạc và sững sờ nhìn Nghiêm Hạo, quá đột ngột, Mễ Giai có chút luống cuống, lắp bắp nói, “Vậy. . . Nói cách khác, thằng bé, nó không phải. . . .”.
“Thằng bé không phải con anh”. Nghiêm Hạo bình tĩnh hoàn thành nốt nửa câu sau của cô, đưa tay ôm lấy cô, để cô tiếp tục tựa vào ngực mình.
“Vậy nó sao có thể. . . Giống anh như vậy?”. Mễ Giai nghi hoặc, chuyện này thật khó giải thích.
Điều chỉnh lạ