Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

i vị trí của hai người, Nghiêm Hạo trầm tư một lát mới mở miệng, “Quả thực thằng bé có hơi giống anh, nhưng thật sự nó không có khả năng là con anh, anh chỉ có thể giải thích là trên thế giới này vẫn có người giống nhau”.
“Nhưng. . . Nếu không phải, vì sao cô ấy lại bảo thằng bé tới tìm anh?”. Mễ Giai vẫn không hiểu, mà lại không thể nào suy luận ra được.
“Anh không biết, vừa rồi hỏi nó được ai đưa tới, nó cũng ngậm miệng không đáp”. Sao lại thấy chuyện này có vẻ quái quỷ.
Mễ Giai suy tư, nửa ngày không mở miệng, Nghiêm Hạo cho rằng cô đã ngủ, nhẹ giọng gọi, “Mễ Giai. . .”.
“Nghiêm Hạo, ngày mai anh đưa thằng bé đi giám định ADN đi”. Trong lòng anh, Mễ Giai buồn bã nói.
Nghiêm Hạo cau mày, hỏi, “Em không tin anh?”.
Mễ Giai lắc đầu, “Cho dù thằng bé thật sự là con anh thì cũng không thể thay đổi được mọi chuyện giữa chúng ta, chỉ là em thấy chuyện này có phần đáng ngờ, vì sao Tô Tuyết lại nghĩ thằng bé là con anh, có phải cô ấy tính nhầm thời gian hay không?”.
Nghiêm Hạo trầm mặc, gật đầu, “Được, ngày mai anh đưa thằng bé đến bệnh viện. Nhưng giống như em nói, mặc kệ nó có phải là con anh hay không, đều sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta, biết không?”. Nghiêm Hạo muốn cô khẳng định.
Mễ Giai nhìn anh, gật đầu chắc chắn, “Sẽ không”. Cho tới bây giờ Mễ Giai vẫn cho rằng chỉ có cô mới lo lắng, sợ hãi về chuyện đó, không ngờ là anh cũng giống như cô.
Nghe được cô khẳng định, Nghiêm Hạo mới yên tâm, mỉm cười ôm lấy cô, nói nhỏ bên tai cô, “Ngủ đi”.
Mễ Giai dựa sát hơn vào lòng anh, hiện tại thật sự đã không còn sớm, cơn buồn ngủ ập tới, được anh ôm, Mễ Giai rất nhanh đã ngủ say.
Mễ Giai uống cốc sữa tươi dì quản gia đưa cho, mỉm cười nhìn Nghiêm Nhiên ngồi đối diện, cô thích thằng bé, muốn thân thiết với nó. Có điều Nghiêm Nhiên lại mang địch ý với cô, không thèm nhìn cô, quay đầu vui vẻ ăn trứng gà Vu Phân Phương vừa gắp cho. Mễ Giai không hiểu, hôm qua mới là lần đầu tiên hai người gặp mặt, vì sao Nghiêm Nhiên lại chỉ tỏ ra bất mãn với mỗi cô, cô tự nhận mình không phải là người dễ khiến người khác ghét bỏ.
Vu Phân Phương cứ như thế nhận định Nghiêm Nhiên là cháu trai mình, cưng chiều kéo nó ngồi bên cạnh, thân thiết hỏi nó muốn ăn gì, không thích ăn gì, trên bàn bày kín những món điểm tâm vừa theo kiểu Trung Quốc, vừa theo kiểu phương Tây, tất cả đều là do Vu Phân Phương sáng nay dậy sớm chuẩn bị cùng dì quản gia. Ăn xong, dì quản gia dẫn Nghiêm Nhiên đi chơi.
Nghiêm Hạo bưng tách cà phê trên bàn lên uống một ngụm, bỏ xuống, cầm lấy khăn ăn bên cạnh tao nhã lau miệng rồi để xuống, mở miệng nói, “Để con đưa nó đến bệnh viện một chuyến, bọn con sẽ làm giám định ADN”.
Nghe vậy, Vu Phân Phương rất không hài lòng nhíu mày, “Không cần đi, chắc chắn Nhiên Nhiên là con trai con, là cháu trai mẹ, lo lắng cái gì?”. Nói xong chuyển hướng sang Mễ Giai, hồ nghi hỏi, “Mễ Giai, con không có ý kiến gì chứ?”.
Thái độ của Vu Phân Phương thay đổi rất rõ ràng, lúc trước vì Mễ Giai mang thai mà coi trọng cô, bây giờ bà nhận định Nghiêm Nhiên là cháu mình, đương nhiên sẽ thiên vị thằng bé hơn, có lẽ trong mắt bà, Mễ Giai vẫn là người khác họ.
“Con. . .”. Mễ Giai nghẹn lời, có chút luống cuống nhìn về phía Nghiêm Hạo, dưới bàn, Nghiêm Hạo đưa tay nắm lấy tay cô, giống như muốn trấn an cô.
“Chuyện này không liên quan đến Mễ Giai, chỉ là tuổi của Nghiêm Nhiên và thời gian con chia tay Tô Tuyết có phần không khớp, vậy nên con muốn làm xét nghiệm để xác nhận lại một chút”. Nghiêm Hạo lạnh nhạt mở miệng.
Vu Phân Phương cau mày, đăm chiêu lẩm bẩm, “Thật sao?”. Quay đầu nhìn dì quản gia và Nghiêm Nhiên cách đó không xa. Hồi lâu mới quay lại nói, “Không cần đưa Nhiên Nhiên đi, chờ lát nữa mẹ lấy một sợ tóc của nó đưa con mang đi là được rồi”. Nghiêm Hạo gật đầu, không có ý kiến.
Nghiêm Hạo ngồi trước bàn làm việc, một tay ấn huyệt thái dương, cau mày.
Diêu Mẫn gõ cửa đi vào, nhìn Nghiêm Hạo như thế, hai mắt không tự chủ để lộ ra thương tiếc, nhẹ giọng nói, “Nghiêm tổng, đây là tài liệu ngài cần”.
Nghiêm Hạo không ngẩng lên, gật đầu, “Để đó đi”. Giọng điệu có vài phần mệt mỏi.
Cho dù Nghiêm Hạo đối với cô không tốt lắm, nhưng Diêu Mẫn đối với anh vẫn rất mến mộ, nhìn anh như thế, không khỏi có chút đau lòng, ma xui quỷ khiến đi tới phía sau anh, bất giác để hai tay lên huyệt thái dương của anh, nhẹ nhàng xoa bóp.
Nghiêm Hạo bỗng mở mắt ra, gạt tay cô ta xuống, cao giọng nói, “Diêu Mẫn, cô nên đi ra ngoài”. Ngữ khí cao ngạo, một chút cũng không cho phép cự tuyệt.
Diêu Mẫn nhếch môi, duyên dáng nói, “Em chỉ muốn giúp anh giảm bớt áp lực thôi mà”. Nói xong vòng trở lại phía trước anh, một tay vịn vai anh, mỉm cười phong tình vạn chủng, sau đó ngồi lên đùi anh, vội vã dâng lên đôi môi đỏ mọng.
Giờ phút này khuôn mặt Nghiêm Hạo đã lạnh như băng, dùng sức đẩy Diêu Mẫn ra, đứng dậy lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt lạnh lẽo gần như có thể đóng băng người đối diện, “Nếu còn có lần sau, cô có thể lập tức nghỉ việc”.
Diêu Mẫn không hề xấu hổ, lại mang theo vẻ mặt không phục, cô khôn