Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342041
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2041 lượt.
đang ở đâu?”. Mễ Giai biết sẽ không thể nói rõ ràng qua điện thoại được, vẫn nên đợi anh về rồi hỏi lại một chút.
“Anh ở dưới lầu, anh lên ngay đây”. Nghiêm Hạo nói, buông điện thoại, nhìn đồng hồ, thì ra đã là mười giờ đêm.
Nghiêm Hạo dừng lại trước cửa, một tay nắm chặt túi tài liệu màu vàng, tay kia cầm chìa khóa đột nhiên ngừng giữa không trung, đấu tranh mãi cuối cùng vẫn phải mở cửa ra.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Mễ Giai đang ngồi trên sô pha vội vã đứng dậy muốn tiến đến. Nghiêm Hạo mang theo gương mặt căng thẳng đi vào, nhìn quanh bốn phía chỉ thấy Mễ Giai lo lắng nhìn mình, không thấy những người khác. Bỗng nhiên có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, hiện tại anh thật sự không có cách nào để bình tĩnh đối mặt với đứa trẻ đó.
“Nghiêm Hạo”. Nhận thấy sắc mặt của anh không bình thường, Mễ Giai lo lắng tiến đến.
Nghiêm Hạo nhìn Mễ Giai, không nói gì, xoay người đi về phòng. Mễ Giai lo lắng đuổi theo, hôm nay Nghiêm Hạo hết sức kì lạ.
“Nghiêm Hạo, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”. Nắm lấy tay anh đang thay quần áo, vẻ mặt Mễ Giai lo âu nhìn anh, nhẹ giọng hỏi.
Nghiêm Hạo cứng người, ánh mắt có vài phần khó nói, trầm mặc một lát, mới đẩy tay cô ra, mệt mỏi cười nói với cô, “Anh không sao”. Sau đó xoay người vào phòng tắm. Chuyện kia anh không có cách nào mở miệng nói cho cô, anh cảm thấy dơ bẩn, hơn nữa là cảm thấy bỉ ổi.
Mễ Giai sững sờ nhìn bóng dáng Nghiêm Hạo biến mất sau cửa phòng tắm, bất an trong lòng khiến tinh thần cô có chút hoảng loạn, suy sụp ngồi xuống bên giường, không cẩn thận ngồi lên vật gì đó. Nghi hoặc cầm lên, là một túi tài liệu có vài nếp nhăn. Nhìn cửa phòng tắm, lại nhìn túi tài liệu trong tay, có lẽ có thể tìm thấy đáp án trong này, trong lòng Mễ Giai nghĩ như vậy.
Đây đúng là kết quả giám định ADN của Nghiêm Hạo và Nghiêm Nhiên, Mễ Giai vội vàng đọc kết quả, kết quả ghi trên giấy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Mễ Giai không thể tin được lắc lắc đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm, “Không . . . Điều này, điều này làm sao có thể. . .”. Nhưng giấy trắng mực đen viết rõ ràng như thế, tuyệt đối không thể nhầm được.
Bất thình lình trong phòng tắm truyền đến một tiếng ‘bụp’, hình như là cái gì đó bị vỡ, Mễ Giai ngẩng mạnh đầu, ném tài liệu trong tay, cuống quít chạy vào phòng tắm.
“Nghiêm Hạo!”.
Mễ Giai hoảng sợ vội vàng chạy vào phòng tắm, chỉ thấy Nghiêm Hạo cởi trần đứng trước gương, khuôn mặt đầy đau khổ, bàn tay nắm chặt vương vài giọt máu, giữa tấm gương lớn có vết nứt vỡ, trên đó còn lưu lại vết máu trên tay Nghiêm Hạo.
Chứng kiến việc này khiến lòng Mễ Giai gắt gao đau đớn, lo lắng và sợ hãi bỗng chốc hóa thành nước mắt, không ngừng dâng lên trong hốc mắt cô, không quan tâm đến những chuyện khác, cũng bất chấp tất cả, Mễ Giai vội tiến lên, nắm chặt tay anh, hiện tại Mễ Giai có thể cảm giác được toàn thân anh vô cùng căng thẳng, nhìn miệng vết thương vẫn đang chảy máu, tim Mễ Giai như bị cào xé đến đau đớn, cầm tay anh, lệ đầy trong mắt, giọng điệu khẩn cầu, “Nghiêm Hạo, xin anh, đừng như vậy, thả lỏng một chút được không”. Cơ thể căng cứng khiến máu tươi trên tay anh không ngừng chảy ra, thế nào cũng không ngừng được.
Nghiêm Hạo phục hồi lại tinh thần, sững người nhìn Mễ Giai, trong mắt là vẻ cô đơn và đau khổ chưa từng có, Mễ Giai vẫn không thôi nhìn anh, nhẹ giọng thử gọi anh “Nghiêm Hạo. . . .”.
Không có tiếng đáp lại, Nghiêm Hạo đột nhiên cúi mạnh đầu, môi theo đó áp xuống, tay nhanh chóng ôm lấy eo cô, hai người dán vào nhau chặt chẽ. Lực đạo mạnh mẽ khiến Mễ Giai không có cách nào đẩy ra và ngăn cản.
Câu nói đứt quãng này của Mễ Giai rốt cục cũng truyền vào tai Nghiêm Hạo, đứa bé. . . Đúng vậy, Mễ Giai đang mang thai, đó là con của hai người. Sự lạnh lẽo trong mắt anh từ từ rút đi, sự dịu dàng quen thuộc dần trở lại, những động tác vốn kịch liệt bắt đầu có ý thức trở nên chậm rãi hơn, không còn gió táp mưa rào như vừa rồi, Nghiêm Hạo thong thả ra vào cơ thể Mễ Giai, bắt đầu nhịp nhàng, thương tiếc hôn lên nước mắt trên gò má cô, kế tiếp vô cùng dịu dàng đưa Mễ Giai lên đỉnh dục vọng và khoái cảm.
Sau đó, Nghiêm Hạo ôm lấy Mễ Giai cùng tắm nước nóng, rồi bế Mễ Giai đã mềm oặt như không xương lên giường, nhìn toàn thân cô bị che kín bởi những dấu đỏ, đó là minh chứng rõ nhất cho sự điên cuồng vừa rồi của anh, ôm Mễ Giai, Nghiêm Hạo có hơi xấu hổ nhẹ giọng nói bên tai cô, “Xin lỗi em. . .”. Là anh bị tức giận che lấp lý trí, thiếu chút nữa đã làm tổn thương đến cô và đứa bé, nghĩ vậy Nghiêm Hạo càng thêm tự trách.
Mễ Giai mệt mỏi, dựa vào trước ngực anh, nhắm mắt lại, lắc đầu không nói. Cô không cần anh xin lỗi, cô cũng không để ý đến việc anh mất tự chủ, nếu phát tiết ra như vậy có thể khiến anh thoải mái, cho dù lại một lần nữa, cô cũng nguyện ý.
Sau khi đọc kết quả giám định ADN kia, cô có thể hiểu được nỗi đau khổ trong lòng anh bây giờ, chuyện hoang đường như vậy, cho dù là ai cũng đều không có cách nào chấp nhận, anh không thể khống chế được như thế cũ