XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Bí Mật

Người Vợ Bí Mật

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342063

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.

h gì mới gọi điện cho Nghiêm Hạo.
Từ lúc biết thân phận của Nghiêm Nhiên, trong lòng Nghiêm Hạo đối với nó có chút khúc mắc, anh biết chuyện này không nên đổ lên đầu Nghiêm Nhiên, dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ con, nhưng lần này nó hại Mễ Giai mất đứa bé, anh đối với nó lại càng không có thiện cảm. Sau khi Mễ Giai sinh non, thật ra việc đưa Nghiêm Nhiên đi chỉ là chuyện sớm muộn, chẳng qua gần đây công ty xảy ra chuyện như vậy làm anh không còn thời gian rảnh mà nghĩ đến việc đó.
Day huyệt thái dương bắt đầu đau âm ỉ, “Có thể là nó tự ra ngoài chơi?”. Nghiêm Hạo có chút mỏi mệt thuận miệng hỏi, anh thật sự không còn tâm trí đi quan tâm chuyện của thằng bé đó.
“Không đâu, không đâu, lúc trước đều là mẹ hoặc dì Lâm dẫn nó ra ngoài, nó chưa bao giờ tự đi chơi cả”. Vu Phân Phương cầm điện thoại sốt ruột nói, cảm giác dường như sắp khóc.
Nghiêm Hạo gật gật đầu, “Cảm ơn”.
Một lần nữa trở lại chỗ ngồi, lau mặt, xốc lại tinh thần, ấn điện thoại nội bộ, bảo thư kí triệu tập đội ngũ điều hành của công ty đến phòng hội nghị họp.
Bởi vì Nghiêm Nhiên đột ngột mất tích nên bỗng chốc Nghiêm gia trở nên rối loạn, trong phòng khách Vu Phân Phương sốt ruột đi tới đi lui, Mễ Giai cũng lo lắng ngồi ở sô pha. Còn dì quản gia thì xuống dưới lầu hỏi thăm.
“Chưa bao giờ thấy Nghiêm Hạo như vậy, con mình mất tích mà một chút cũng không lo lắng. Mẹ thật không hiểu nổi, Nhiên Nhiên đáng yêu đến thế, giống nó đến thế, sao nó lại không thừa nhận, cho tới bây giờ cũng chưa từng ôm Nhiên Nhiên mà trò chuyện với thằng bé, thậm chí vừa rồi còn nói Nhiên Nhiên không phải con nó, thật không hiểu nó nghĩ cái gì nữa”. Vu Phân Phương hùng hùng hổ hổ vừa đi vừa nói.
“Mẹ, mẹ cứ ngồi xuống đã, có thể Nhiên Nhiên chỉ nghịch ngợm ra ngoài chơi, có lẽ chút nữa sẽ về”. Mễ Giai an ủi.
Vu Phân Phương nhìn Mễ Giai, tức giận nói, “Thằng bé không phải con con thì đương nhiên con không lo lắng, nhưng nó là cháu mẹ, làm sao mẹ có thể không lo lắng như con. Mọi người đều nói mẹ kế không thể so với mẹ đẻ, lời này quả không sai”. Đi tới đi lui, hai tay bứt rứt nắm chặt vào nhau.
“Con không có ý đó”. Cô cũng không muốn Nghiêm Nhiên xảy ra chuyện, chẳng qua cô chỉ muốn trấn an bà mà thôi.
Vu Phân Phương không nhìn cô, cũng không thèm nói chuyện nữa.
Thấy dì quản gia từ dưới lầu đi lên, Vu Phân Phương vội bước lên phía trước hỏi, “Sao rồi sao rồi, có tin tức gì không, những người đó có thấy thằng bé không?”.
Dì quản gia bất đắc dĩ lắc đầu, bà đã đi hỏi một vòng tiểu khu, vẫn không hỏi ra được gì.
“Thế này. . . Thế này phải làm sao bây giờ?”. Vu Phân Phương sốt ruột dậm chân. Bần cùng nói “Chúng ta báo cảnh sát, đúng rồi, chúng ta báo cảnh sát”.
“Muốn báo cảnh sát cũng phải sau hai mươi tư giờ, nếu không cảnh sát cũng sẽ không thụ lý”. Mễ Giai nói khách quan.
“Đúng vậy, báo cảnh sát cũng phải sau hai mươi tư giờ, bây giờ còn chưa đến hai giờ, cảnh sát nhất định không nhận”. Dì quản gia gật đầu, nói phụ họa.
Vu Phân Phương nôn nóng, không khỏi lớn tiếng, không màng lý lẽ, “Vậy. . . Vậy làm thế nào bây giờ, thế này không được, thế kia cũng không xong, cháu tôi đang mất tăm mất tích, phải làm sao bây giờ? Hai mươi tư giờ, sau hai mươi tư giờ chúng ta biết đi đâu tìm?”.
“Được rồi, được rồi, mấy người không đi, tôi. . . Tôi tự đi tìm. .” Vu Phân Phương nói xong định đi ra ngoài, nhưng vừa mới tới cửa, đột nhiên trước mắt bỗng tối sầm, cả người ngã về phía sau.
“Mẹ. . .”.
“Phu nhân. . .”.
Mễ Giai và dì quản gia đồng thời kêu lên, chạy vội tới đỡ lấy Vu Phân Phương.
Bác sĩ của gia đình đeo ống nghe, cẩn thận nghe. Mễ Giai nhíu chặt mày, sốt ruột đứng ở đầu giường.
Thấy bác sĩ thu dọn đồ đạc, Mễ Giai vội vàng bước đến hỏi, “Bác sĩ La, mẹ tôi không sao chứ?”.
“Nghiêm phu nhân không có việc gì, có lẽ là do nhất thời quá căng thẳng, nghỉ ngơi một chút là được, không cần lo lắng”. Bác sĩ nói.
Mễ Giai nhẹ nhàng thở ra, gật gật đầu, “Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi, cảm ơn ông, bác sĩ La”.
“Không cần khách khí, đây là trách nhiệm của tôi. Chờ sau khi phu nhân tỉnh lại, gia đình nấu ít cháo cho bà ăn là sẽ khá hơn”. Bác sĩ La vừa thu thập đồ đạc mình mang đến, vừa dặn dò Mễ Giai.
“Được, tôi biết rồi”. Mễ Giai liên tục gật đầu.
“Không có chuyện gì tôi đi trước, có vấn đề gì thì trực tiếp gọi điện cho tôi”. Cầm túi lên, bác sĩ La đi thẳng ra cửa.
“Được, cảm ơn ông nhiều”. Mễ Giai tiễn bác sĩ La ra ngoài, vừa mở cửa liền gặp Nghiêm Hạo đi làm về.
Tuy rằng nói không quan tâm, nhưng Nghiêm Hạo vẫn không yên lòng, cố ý giao phó hết công việc hôm nay cho nhân viên rồi vội vàng về nhà, không nghĩ lại đúng lúc gặp bác sĩ La chuẩn bị ra về, nhíu mày nghi hoặc, hỏi, “Xảy ra chuyện gì sao?”.
Mễ Giai tiễn bác sĩ La, rồi dặn dì quản gia nấu chút cháo trắng, làm thêm vài món điểm tâm Vu Phân Phương thích ăn, sau đó mới quay đầu nói với Nghiêm Hạo, “Vì chuyện của Nghiêm Nhiên, vừa rồi mẹ ngất đi, bác sĩ La nói hiện giờ không sao rồi, chỉ là do lo lắng quá thôi”.
Cau mày,