Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2073 lượt.
như vậy, mẹ mở cửa đi. . .”. Bên ngoài Mễ Giai sốt ruột đập cửa.
Cố gắng đứng dậy, cơ thể lững thững đi về phía giường, đau khổ đè nén trong lòng khiến bà không thở nổi, cuối cùng phát rồ lên đập hết tất cả đồ đạc trong phòng, sau đó lại đau đớn khóc thành tiếng, cảnh tượng này thập phần thê lương.
Nghe trong phòng có tiếng đồ đạc đổ vỡ và tiếng khóc lớn của Vu Phân Phương, trong lòng Mễ Giai càng thêm lo lắng, không ngừng gõ cửa phòng, ở ngoài cửa gọi to, “Mẹ, mẹ mở cửa ra đi, con xin mẹ, mẹ đừng như vậy. . .”.
Lúc này Vu Phân Phương mới nghe thấy tiếng nói bên ngoài, bà yên lặng giữa nỗi đau của riêng mình, không thể tự giải thoát, cuối cùng đập đồ cũng đã mệt, khóc cũng đã khóc mệt, trên mặt Vu Phân Phương đầy nước mắt, chết lặng ngồi sững trên giường, tay vẫn còn run nhẹ.
Nhìn sàn nhà hỗn độn, Vu Phân Phương đột nhiên cười lạnh thành tiếng, “Haha. . . Haha. . .”. Chỉ là tiếng cười biết bao thê lương, biết bao khổ sở. . .
Vu Phân Phương đau khổ nhắm chặt hai mắt, bà luôn cho rằng mình có thể gặp được người chồng như Nghiêm Vũ Dương là rất may mắn, rất hạnh phúc, so với những người có chồng bao nuôi tình nhân bên ngoài thì quả thật bà vô cùng may mắn. Lúc trước có rất nhiều người than trách với bà rằng chồng họ ở bên ngoài nuôi bồ nhí, lập phòng nhì, vì thế mà hai vợ chồng ầm ĩ không biết bao nhiêu lần, thậm chí còn động chân động tay, khi đó mỗi lần nghe vậy bà luôn mỉm cười, khoe với mọi người là mình vô cùng hạnh phúc, Nghiêm Vũ Dương đối với mình rất tốt, cho tới bây giờ bà chưa từng lo lắng chồng mình ở bên ngoài sẽ có người đàn bà khác. Tuy rằng bình thường hai người thỉnh thoảng cũng lời qua tiếng lại, nhưng đều không ảnh hưởng mấy, chưa bao giờ thật sự làm tổn hại đến tình cảm của hai người, mấy chị em tốt của bà bởi vì bà có người chồng như Nghiêm Vũ Dương mà cảm thấy hâm mộ, ghen tị với bà. Bà cũng rất hưởng thụ cảm giác được mọi người ghen tị và ngưỡng mộ ấy.
Nhưng bà không thể ngờ rằng Nghiêm Vũ Dương ở bên ngoài lại có một đứa con tám tuổi, hơn nữa mẹ đứa trẻ còn là bạn gái của con trai mình, hoang đường cỡ nào, nực cười cỡ nào. Nhưng càng mỉa mai hơn là chính bà lại coi đứa trẻ kia như cháu mình mà yêu thương, thậm chí khi biết rõ Mễ Giai sinh non ngoài ý muốn là do Nghiêm Nhiên gây ra, bản thân còn không đành lòng quở trách nửa lời, cũng không cho Nghiêm Hạo và Mễ Giai nói nửa câu bất mãn, nhưng bây giờ nghĩ đến bỗng thấy biết bao xót xa, biết bao tức cười. . .
Vu Phân Phương đau khổ cuộn người lại trên giường, tay nắm chặt lấy drap giường, khuôn mặt bởi vì quá đau đớn mà vặn vẹo, miệng há rộng nhưng một chút cũng khóc không thành tiếng.
Trong phòng đột nhiên không có tiếng động, điều này làm cho Mễ Giai ở bên ngoài càng lo lắng, có động tĩnh hay lời nói thì ít nhất còn biết Vu Phân Phương làm gì bên trong, nhưng thoáng cái không có tiếng động khiến Mễ Giai không nhịn được muốn phá cửa, nếu chẳng may bà nghĩ quẩn thì phải làm sao bây giờ.
“Hạo, sao không có tiếng gì? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”. Mễ Giai nôn nóng nắm chặt áo Nghiêm Hạo, lo lắng hỏi.
Nghiêm Hạo nhíu mày, anh cũng lo lắng, nặng nề gõ cửa, nói với người bên trong, “Mẹ, mẹ mau mở cửa đi”.
Bên trong vẫn như trước không có âm thanh nào, điều này làm cho hai người ngoài cửa càng sốt ruột, lo lắng, hồi lâu không có động tĩnh gì, Nghiêm Hạo cầm chìa khóa dự phòng từ dì quản gia trực tiếp mở cửa đi vào, vừa mới mở cửa liền thấy sàn nhà hỗn độn, bàn trang điểm đổ về phía trước, một ít đồ trang điểm vốn đặt trên đó đều rơi vỡ dưới đất, những mảnh vụn nhỏ văng tung tóe khắp nơi, chiếc gương trên bàn trang điểm cũng vỡ mất một nửa, tất cả ghế dựa trong phòng đều bị xô đổ, gần như mọi đồ vật có thể ném được đều không chừa lại, coi như toàn quân bị diệt. Vu Phân Phương cuộn mình nằm trên giường, đầu tóc rối bù kinh khủng, thoáng chốc cả người như già đi mười tuổi, vẻ mặt vô cảm nhìn về phía trước, hai mắt vô thần vô định, chân còn chảy máu, đó là do vừa rồi không cẩn thận dẫm phải những mảnh thủy tinh vỡ trên sàn.
Không quan tâm đến những cái khác, Nghiêm Hạo bảo Mễ Giai đứng lại ngoài cửa, còn mình đi qua mớ hỗn độn trên nền nhà, đi về phía Vu Phân Phương, thấy bà hết thảy vẫn ổn, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, bế Vu Phân Phương sang một gian phòng khác sạch sẽ hơn.
Nghiêm Hạo nhẹ nhàng đặt Vu Phân Phương lên giường, Mễ Giai bảo dì quản gia đi lấy thuốc khử trùng, cẩn thận lau rửa vết thương do mảnh thủy tinh cứa vào trên chân bà. Trong toàn bộ quá trình Vu Phân Phương vẫn thờ ơ không biểu cảm, lẳng lặng ngồi dựa trên giường, hai mắt thất thần nhìn phía trước, khiến người ta đoán không ra là đang suy nghĩ điều gì.
Mễ Giai lo lắng nhìn bà, thử khẽ gọi, “Mẹ?”.
Vu Phân Phương không có phản ứng, cứ sững người nhìn phía trước như cũ, tròng mắt mở lớn, ngay cả chớp mắt cũng không, nếu không phải vẫn còn hít thở thì thật sự không thể nhìn ra là bà có dấu hiệu của người sống.
Mễ Giai có phần luống cuống quay