Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
tuy còn trẻ nhưng lại chứa nhiều đau thương như vậy, anh biết, tất cả đều là anh gây ra cho cô, nếu thời gian có thể quay trở lại, anh sẽ không giống như trước kia, làm tổn thương cô.
“Tư Dĩnh, mặc kệ phát sinh chuyện gì? Nhớ rõ, anh sẽ luôn giúp em vô điều kiện, anh đi trước, hẹn gặp lại.” Long Ngạo Phỉ đứng lên, trước kia có cô, anh không biết quý trọng, hiện tại anh đã mất đi tư cách quý trọng.
“Vâng, hẹn gặp lại.”
Đới Tư Dĩnh một mình lẳng lặng nhìn bên ngoài cửa sổ người đến người đi trên ngã tư đường, phía kia là đôi trai gái yêu nhau cuồng nhiệt, dáng vẻ ngọt ngào hạnh phúc, trong ánh mắt cô có nhiều hâm mộ cũng có rất nhiều bất đắc dĩ, đúng lúc này, trong quán cà phê truyền đến tiếng ca rất nhẹ nhàng.
“Hãy yêu em bởi vì em cuồng dại dứt khoát, em là người sẽ vì người mình yêu mà cam tâm cả đời bi thương, quan tâm người, vẫn mãi thủy chung không thay đổi, người đối với người không nên dối trá. Hãy yêu em bởi vì em trao ra tất cả, em là một người đã yêu thì yêu đến cuồng loạn tan nát cõi lòng, yêu và được yêu giống như phạm tội, không hiểu tại sao không thể cự tuyệt thoát khỏi si tình…”
Nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống, cô nên cự tuyệt như thế nào.
Hàn Cảnh Hiên một mình phiền toái ngồi trong văn phòng, tuy rằng Hạ Thần nói không trách mình, nhưng có khi nào cô sẽ nói cho người khác biết, nếu cha mẹ biết thì làm sao bây giờ? Nếu Tư Dĩnh biết thì làm sao bây giờ? Không được, phải tìm Hạ Thần nói rõ mọi chuyện, nhưng anh biết nói với Hạ Thần như thế nào đây.
Tay cầm điện thoại, do dự thật lâu, rốt cục hạ quyết tâm gọi điện.
Nhạc chuông di động vang lên, Hạ Thần mở ra liền thấy là của Hàn Cảnh Hiên, khóe miệng mang theo ý cười tiếp điện thoại, ra vẻ như không có việc gì hỏi: “Anh Cảnh Hiên, có việc gì sao?”
“Hạ Thần, em có thời gian không? Anh muốn nói chuyện với em, anh mời em ăn cơm trưa ở nhà hàng Thiên thượng nhân gian nhé.” Giọng nói của Hàn Cảnh Hiên có chút trầm trọng.
“Được, em lập tức đi, hẹn gặp anh ở đó.” Hạ Thần tắt di động, trong lòng ngờ vực vô căn cứ, anh tìm cô nói chuyện gì? Sẽ chịu trách nhiệm với cô sao? Điều này không có khả năng, anh chỉ có thể bồi thường cô, sau đó nói với cô phải quên đi, lần đó chỉ là ngoài ý muốn.
Trong phòng khách sạn đặt sẵn, Hàn Cảnh Hiên đã sớm chờ ở nơi đó, nghĩ nên mở miệng cùng cô nói chuyện như thế nào.
Cửa được mở ra, sắc mặt Hạ Thần thực tự nhiên nhẹ nhàng chào hỏi: “Anh Cảnh Hiên, anh chờ đã lâu chưa?”
“Chưa đâu, anh cũng vừa mới đến, phục vụ, có thể mang đồ ăn lên.” Hàn Cảnh Hiên đứng lên nói, sau đó hướng về phìa ngoài cửa giương giọng hô.
“Vâng, tiên sinh, ngài chờ chút, lập tức sẽ có ngay.” Phục vụ ngoài cửa lễ phép trả lời.
Một bàn đầy thức thức ăn ngon miệng rất nhanh được đem lên.
Hạ Thần chậm rãi nhấm nháp, chờ Hàn Cảnh Hiên mở miệng trước.
Hàn Cảnh Hiên biết không thể tránh được, muốn mở miệng nói với cô, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn cô giọng nói còn thật sự rất sám hối: “Hạ Thần, ngày đó là anh không đúng, là anh không tốt…”
“Anh Cảnh Hiên, em đã nói rồi, em không trách anh, việc đã qua thì để nó qua đi, chúng ta không cần nhắc tới nữa.” Hạ Thần ngăn lời anh, chẳng lẽ anh đến chính là muốn sám hối sao?
“Hạ Thần, em thật sự đồng ý để mọi chuyện đã qua đi sao? Nếu em có yêu cầu gì? Có thể nói cho anh, anh sẽ cố gắng hết sức để bồi thường cho em.” Hàn Cảnh Hiên không xác định nhìn cô.
Hạ Thần buông đũa, mắt đẹp bất đắc dĩ nhìn anh: “Anh Cảnh Hiên, bằng không thì muốn như thế nào? Anh có thể chịu trách nhiệm với em sao? Anh có thể ly hôn với Tư Dĩnh, sau đó cưới em sao?”
Thân mình Hàn Cảnh Hiên cứng đờ, anh chưa từng có loại ý niệm này trong đầu, ly hôn với Tư Dĩnh, sau đó chịu trách nhiệm với cô.
“Nếu không thể, còn nói cái gì mà bồi thường, tiền sao? Em không thiếu, cho nên, chúng ta coi đó như chuyện ngoài ý muốn, quên nó đi.” Hạ Thần biểu hiện thông tình đạt lý, nhưng trong lòng cô lại hận nghiến răng, nếu cô muốn anh bồi thường, nhất định phải là anh có trách nhiệm với cô.
“Hạ Thần, cảm ơn em, chúng ta ăn cơm đi.” Hàn Cảnh Hiên đột nhiên thấy chính mình thật đê tiện, Hạ Thần đều đã nói như vậy, một cô gái nguyện ý cho qua đi, anh còn lo lắng cái gì?
Hạ Thần đem thống hận cùng đau khổ của mình , đều ăn từng miếng, từng miếngvào trong bụng, anh dám tình nguyện vì Tư Dĩnh mà thương tổn cô, một ngày nào đó, anh nhất định sẽ phải hối hận.
Mang thai hộ
Đới Tư Dĩnh mở cửa ra, nhìn người xuất hiện trước mắt mình mà giật mình.
“Ba mẹ, hai người đến chơi, mời ba mẹ ngồi.” Vội vàng tiếp đón ông Hàn bà Hàn vào nhà.
Ông Hàn cùng bà Hàn đi vào trong phòng, ngồi xuống sô pha, sắc mặt không cười: “Tư Dĩnh, không biết chuyện lần trước, con tính thế nào?” Bọn họ giống như không muốn lặp lại nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp đề cập đến chuyện chính.
“Con đã nói chuyện, nhưng mà Cảnh Hiên kiên quyết không đồng ý ly hôn, con đang suy nghĩ biện cáchthuyết phục anh ấy, xin cho con thêm thời gian.” Đới Tư Dĩnh trầm