Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.
ng một bên, khẽ ngồi xuống.
“Hạ Thần, anh tặng em, chúc em sinh nhật vui vẻ!” Hàn Cảnh Hiên đem hộp quà tặng chuẩn bị từ trước đưa cho cô.
Hạ Thần tiếp nhận hộp quà, mở ra, là một đôi hoa tai trân châu thật đẹp, nhẹ nhàng lấy ra đeo vào cho mình, nhìn anh: “Cám ơn anh, Cảnh Hiên, anh thấy thế nào? Có đẹp không ?”
“Rất đẹp.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô một cái, quả thật rất hợp.
“Chúng ta uống rượu đi, cụng ly.” Hạ Thần mở bình rượu nói.
“Cụng ly.” Hàn Cảnh Hiên cũng cầm lấy ly rượu.
Nhìn giữa sàn nhảy nam nữ đều nhảy múa điên cuồng cực độ, Hàn Cảnh Hiên chỉ một mình uống rượu buồn, tâm phiền ý loạn nghĩ cách chu toàn cả cha mẹ và Tư Dĩnh.
Hạ Thần nhìn trên bàn một đám bình rượu rỗng, đột nhiên có chút đau lòng vì anh, cũng hận anh vì cái gì lại không thương mình? Nếu anh yêu cô, hẳn đã không phát sinh những chuyện thế này.
“Hạ Thần, anh đi toilet.” Hàn Cảnh Hiên đã uống rất nhiều, khi đứng lên thân mình có chút lay động.
“Vâng.” Hạ Thần gật gật đầu, nhìn Hàn Cảnh Hiên vừa đi khỏi tầm mắt, vội vàng lấy từ trong bóp lấy ra một viên thuốc, bỏ vào chén rượu của anh, dùng sức lay động một chút, sau đó làm bộ như như không có việc gì, bình thản uống rượu.
Hàn Cảnh Hiên trở lại chỗ ngồi, vẫn như trước cầm lấy ly rượu uống một hơi cạn sạch, anh thật sự muốn say, vì sao càng uống càng cảm thấy tỉnh táo?
Hạ Thần ngồi bên vụng trộm quan sát phản ứng của anh.
Tại sao lại thấy nóng trong người, đầu cũng choáng váng? Hàn Cảnh Hiên đột nhiên thấy không ổn, cố sức đứng lên: “Hạ thần, anh đi trước.”
“Anh Cảnh hiên, em đi cùng anh.” Khóe miệng Hạ Thần nhếch lên, biết thuốc đã phát huy tác dụng.
---
Không thể cứu vãn
Hạ Thần lái xe, Hàn Cảnh Hiên khổ sở ngồi một bên, không được, thân thể càng ngày càng nóng, ý thức đã mơ hồ, nhìn người đang lái xe, tại sao rõ rang lại là Tư Dĩnh, dùng sức lắc đầu, lại biến thành Hạ Thần.
“Anh Cảnh Hiên, anh làm sao vậy? Không thoải mái chỗ nào à?” Hạ Thần làm bộ quan tâm hỏi.
Nhưng Hàn Cảnh Hiên chỉ nhìn thấy Tư Dĩnh đang quan tâm anh.
“Tư Dĩnh, là em sao?” Hàn Cảnh Hiên giữ chặt tay cô.
Thân mình Hạ Thần cứng đờ, nhưng ngay lập tức liền dịu dàng nói: “Phải, em đây, em là Tư Dĩnh.” Khi nói chuyện, xe đã dừng ở cửa một khách sạn.
Hạ Thần đỡ Hàn Cảnh Hiên vào căn phòng cô đã sớm chuẩn bị trước, vừa vào cửa, cố gắng hết sức đem Hàn Cảnh Hiên đến giường ngủ. Vừa muốn xoay người đi, đã bị anh nửa tỉnh nửa mê một phen kéo lên trên giường.
Đột nhiên, di động trong túi Hàn Cảnh Hiên vang lên, Hạ Thần sờ soạng tìm di động, chỉ thấy hiện lên dòng chữ vợ yêu, liền biến sắc, nhấn một cái tắt điện thoại di động.
Đới Tư Dĩnh nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ, Cảnh Hiên còn chưa về nhà, di động đột nhiên ngắt máy, sao lại thế này? Cô bắt đầu lo lắng đứng ngồi không yên, lại an ủi chính mình có lẽ anh có việc quan trọng không muốn bị quấy rầy.
“Tư Dĩnh, đừng đi, được không?” Cơ thể càng ngày càng nóng, anh không chịu nổi đè lên người Hạ Thần.
“Cảnh Hiên, em không đi, em sẽ không đi, em yêu anh.” Hạ Thần giữ lấy mặt anh, dâng lên cặp môi thơm.
Một câu em yêu anh, giống như chất xúc tác, càng thêm kích thích Hàn Cảnh Hiên, thân thể thành thực có phản ứng, làm cho anh dù muốn cũng không thể khống chế được …
Từ trên giường, quần áo vung vãi ném xuống từng cái, từng cái …
Sáng sớm
Đau đầu quá, Hàn Cảnh Hiên lấy tay xoa đầu, chậm rãi mở to mắt, không phải đang ở nhà mình? Đột nhiên phát hiện Hạ Thần trần như nhộng nằm bên cạnh.
Đột nhiên kinh hoàng, nhấc lên chăn nhìn xuống thân thể đang ở trần của mình, lại thấy quần áo hỗn độn đập vào mắt, Hạ Thần trên người đầy dấu hôn, lập tức hiểu được đã xảy ra chuyện gì? Nhưng làm sao có thể phát sinh chuyện như vậy?
Ngày hôm qua là sinh nhật Hạ Thần, anh cùng cô đi uống rượu chúc mừng, mà lại uống rất nhiều, cuối cùng, cảm giác thấy trong người không thoải mái, sau đó……… Sau đó đã xảy chuyện gì, anh đột nhiên không thể nghĩ ra, tại sao mình lại cùng Hạ Thần tới nơi này?
Tư Dĩnh, anh lập tức nghĩ đến cô, không biết làm sao đối mặt với Tư Dĩnh? Lại nhìn Hạ Thần đang ngủ say bên cạnh, biết làm thế nào để công bằng với Hạ Thần ?
Nhẹ nhàng đứng dậy, anh muốn lặng lẽ rời đi vì không có cách nào đối mặt Hạ Thần.
Thật ra Hạ Thần đã sớm tỉnh lại,nhưng chỉ là vẫn giả bộ ngủ, nhìn Hàn Cảnh Hiên lặng lẽ mặc quần áo muốn rời đi, chẳng lẽ anh định đi như vậy sao? Ngay cả câu xin lỗi cũng không thèm nói với cô?
“Anh Cảnh Hiên, anh đi đi, em sẽ không oán trách anh.” Thanh âm nhỏ nhẹ, ủy khuất vang lên.
Hàn Cảnh Hiên vừa đi ra cửa, nghe được thanh âm phía sau, thân mình cứng đờ dừng bước, không thể không xoay người lại, xấu hổ đối mặt với cô.
“Hạ Thần, thực xin lỗi, anh… Anh cũng không biết tại sao lại xảy ra chuyện như vậy? Em nói xem…anh…anh có thể làm gì để bù đắp cho em?” Anh xin lỗi, cúi đầu, không dám nhìn vào ánh mắt của cô.
“Anh Cảnh Hiên, anh không cần để ý, thật sự, cũng không phải do anh cố ý mà, ngày hôm qua anh uống rượu, trong đầu chắc hẳn nghĩ em là Tư Dĩnh, em dù có g