Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.
iải thích, giải thích thật nhiều rằng em không phải cô ấy, nhưng anh một mực không buông ra, còn đưa em vào này khách sạn này, có điều… em không trách anh. Anh có biết, em vẫn luôn yêu anh? Thôi anh đi đi, chúng ta coi như chưa từng có chuyện gì, cùng nhau quên đi chuyện này, xem như nó chưa từng xảy ra vậy.” Hạ Thần hàm chứa nước mắt nói .
“Hạ Thần, anh …” Hàn Cảnh Hiên thật sự không biết nên nói gì lúc này? Không thể nghi ngờ rằng anh đã làm tổn thương cô, nhưng cũng không biết nên trả món nợ đó cho cô như thế nào.
“Không cần nói nữa, anh Cảnh Hiên, anh về nhà đi, em tốt lắm.” Hạ Thần tỏ ra dịu dàng lương thiện, là người am hiểu, cô biết đàn ông đều thích phụ nữ như vậy. Cô càng làm như vậy anh ta càng thấy có lỗi với mình.
“Anh đi trước, em nghỉ ngơi cho tốt.” Hàn Cảnh Hiên thầm nghĩ nhanh chóng thoát khỏi nơi này.
Nhìn bóng anh biến mất sau cánh cửa một cách vội vàng, gương mặt mặt Hạ Thần khẽ xuất hiện một tia lãnh khốc, anh Cảnh Hiên, anh nhất định sẽ là của em, bây giờ mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
Khẽ giật mình, Đới Tư Dĩnh đang lúc mơ màng tỉnh táo lại, nhìn đồng hồ đã là sáu giờ sáng, cô rõ ràng ngủ say ở ghế sôfa, nhưng sao Cảnh Hiên còn chưa về? Sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra chứ?
Đang hết sức lo lắng, cửa đột nhiên bị mở ra, Hàn Cảnh Hiên cả người nồng nặc mùi rượu bước vào nhà.
“Cảnh Hiên, tại sao anh uống nhiều rượu vậy? Anh nằm nghỉ một chút đi, em làm cho anh bát canh giải rượu.” Đới Tư Dĩnh đỡ lấy anh, giúp anh nằm xuống giường.
Hàn Cảnh Hiên có chút chột dạ nhắm mắt lại, là anh về đến trước nhà cố ý mua rượu, uống một nửa, nửa còn lại tự đổ vào người mình.
“Cảnh Hiên, canh giải rượu đây, uống nhanh đi, uống xong sẽ bớt mệt ngay thôi, về sau đừng uống nhiều như vậy nữa, em sẽ rất lo lắng.” Đới Tư Dĩnh vừa bón nước cho chồng vừa nhẹ nhàng nói
“Tư Dĩnh, anh không sao, tối hôm qua mời khách uống rượu, cho nên anh về trễ.” Nghe được những lời cô nói, Hàn Cảnh Hiên trong lòng áy náy vô hạn. Anh đã làm chuyện có lỗi với Tư Dĩnh.
“Được, vậy anh nghỉ ngơi đi, em nấu chút cháo cho anh.” Đới Tư Dĩnh giúp anh đắp chăn, sau đó xoay người rời đi.
Hàn Cảnh Hiên liền vọt vào phòng tắm, tẩy rửa thân thể, cũng mong gột bỏ hết tội lỗi của mình. Nếu tất mọi chuyện chưa từng xảy ra thì tốt biết bao, anh nhất định sẽ không cùng Hạ Thần đi ăn mừng sinh nhật. Nhưng lần này tất cả đều không cách nào thay đổi được, đều là vô phương cứu chữa.
Đới Tư Dĩnh vừa làm điểm tâm, vừa nghĩ trên người Cảnh Hiên ngoài mùi rượu còn phảng phất mùi nước hoa phụ nữ, lắc đầu cười một chút, cho là mình nghĩ quá nhiều. Nếu anh có người phụ nữ khác bên ngoài, sao lại không đồng ý cùng mình ly hôn? Lại nói, Cảnh Hiên yêu cô như vậy, nhất định sẽ làm bất cứ việc gì xấu xa mờ ám bên ngoài. Kỳ thật, cô rất hy vọng Cảnh Hiên có người phụ nữ khác, như vậy mọi chuyện rắc rối lúc này đều có thể dễ dàng giải quyết hơn.
Thành toàn cho hai người yêu nhau.
Hàn Cảnh Hiên cúi đầu ăn điểm tâm, anh có chút áy náy không dám nhìn vào ánh mắt của Tư Dĩnh, dù sao anh cũng đã làm chuyện có lỗi với cô, tuy nói không phải do mình cố ý, nhưng dù sao việc đã xảy ra cũng đã xảy ra rồi.
“Cảnh Hiên, nếu anh còn mệt thì xin ở nhà nghỉ ngơi đi, đừng đi làm nữa.” Đới Tư Dĩnh quan tâm hỏi.
“Không sao đâu, Tư Dĩnh, hôm nay công ty còn có việc quan trọng, không thể không đi.” Hàn Cảnh Hiên làm bộ như không sao, cô càng làm như vậy, anh lại càng thấy áy náy.
“Vậy được rồi, anh đi cẩn thận một chút.” Đới Tư Dĩnh dặn dò.
“Tư Giai, anh biết anh có lỗi với em, đúng như lời em nói, yêu chính là yêu, không yêu chính là không yêu, anh không có cách nào miễn cưỡng bản thân mình.” Long Ngạo Phỉ lần đầu tiên ở trước mặt cô thừa nhận mình yêu Tư Dĩnh.
Đới Tư Giai đột nhiên bật khóc, anh thừa nhận, anh yêu Tư Dĩnh, rõ ràng đã sớm biết, vì sao chính mình còn đau long như vậy?
Nhìn cô khóc, Long Ngạo Phỉ có chút bối rồi:”Tư Giai, tha thứ cho anh.”
“Phỉ, đừng nói vậy, anh không cần phải xin em tha thứ. Đúng rồi, anh biết không? Tư Dĩnh cùng Cảnh Hiên ly hôn.” Đới Tư Dĩnh lau đi nước mắt, bất ngờ nói.
“Cái gì? Tư Dĩnh cùng Cảnh Hiên ly hôn?” Tin tức này thật chấn động, Long Ngạo Phỉ không tin nhìn cô, tỏ vẻ hoài nghi.
“Rất kỳ lạ đúng không? Cha mẹ Cảnh Hiên biết Tư Dĩnh không thể mang thai, cho nên ép nó phải cùng Cảnh Hiên ly hôn, nếu không sẽ đoạn tyệt quan hệ với Cảnh Hiên, Tư Dĩnh có thể làm như thế nào? Em nghĩ nó sẽ lựa chọn ly hôn.” Đới Tư Dĩnh nhợt nhạt giải thích.
Long Ngạo Phỉ trầm mặc, Tư Dĩnh không thể mang thai, đầu sỏ gây nên tất cả chuyện này là anh, là anh khiến cho Tư Dĩnh mất đi thiên chức làm mẹ.
“Phỉ, anh chẳng lẽ không làm gì sao?” Thấy anh không nói lời nào, Đới Tư Giai mở miệng hỏi.
“Anh? Anh nên làm cái gì?” Long Ngạo Phỉ khó hiểu nhìn cô, cô nói những lời này có ý gì?
Đới Tư Giai nhìn anh một lúc, đột nhiên mở miệng nói: “Cướp Tư Dĩnh về , đây là việc anh nên làm.”
“Cái gì?” Long Ngạo Phỉ giật mình nhìn