Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342018
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2018 lượt.
y rất không thoải mái, không muốn ăn, chỉ muốn ngủ, còn nôn mửa nữa, vội vàng đi tới bệnh viện để kiểm tra.
“Người kế tiếp, Hạ Thần”. Y tá kêu tên.
Hạ Thần đi vào phòng khám, lo lắng hỏi: “Bác sĩ, là bệnh đau dạ dày sao? Có nghiêm trọng không?”
“Không phải” Bác sĩ khẽ mỉm cười.
“Vậy đó là bệnh gì?” Hạ Thần lo lắng hỏi.
“Ha ha.” Bác sĩ khẽ cười một chút nói: “Chúc mừng cô, Hạ tiểu thư, cô có thai rồi.”
“Cái gì? Bác sĩ, ông nói lại một lần nữa.” Bản thân Hạ Thần không thể tin được.
“Hạ tiểu thư, cô mang thai.” Bác sĩ cười lặp lại một lần nữa.
Hạ Thần lặng người nhìn bác sĩ, thật lâu sau mới phản ứng lại, cô mang thai, kích động nói: “Cám ơn, bác sĩ.”
Hạ Thần ra khỏi bệnh viện, tâm tình vô cùng vui sướng, cô đã mang thai, đây không phải là ông trời cố ý giúp cô sao, giúp cô có được Cảnh Hiên .
Tay rút điện thoại ra gọi.
Hàn Cảnh Hiên buông điên thoại xuống, liền vội vàng chạy đến chỗ Hạ Thần, thấy cô đang ngồi ở quảng trường, ngắm một cậu bạn nhỏ đang vui vẻ đùa lũ bồ câu trước mắt.
“Mẹ, đàn bồ câu này bay đi đâu vậy? Ba mẹ chúng đâu ah?” Một cậu bé khoảng chừng ba bốn tuổi vừa đuổi theo đàn bồ câu, vừa tò mò nháy mắt hỏi mẹ nó.
“Con trai à, đây là nhà của đàn bồ câu mà, nó bay đi rồi lại bay về đây. Còn ai là cha mẹ của bồ câu thì mẹ cũng không biết, chỉ có bồ câu con mới biết thôi.” Bà mẹ bên cạnh kiên nhẫn giải thích cho con.
“Để em cho anh xem, cái này thì em không thể tự làm ra được đâu.” Hạ Thần lấy kết quả từ bệnh viện đưa ra cho anh xem.
Nhìn tờ kết quả của bệnh viện, trên đó rõ ràng ghi kết quả là dương tính, trên mục chuẩn đoán bệnh còn rõ ràng hai chữ mang thai.
Tâm tình Hàn Cảnh Hiên dương như nhanh chóng rơi xuống đáy cốc, tờ kết quả trên tay anh cũng theo đó mà rơi xuống, Hạ Thần đã mang thai, anh chưa từng nghĩ đến chuyện này, anh nên làm sao bây giờ? Hạ Thần định sẽ làm gì bây giờ?
“Hạ Thần, em định làm gì với đứa bé này?” Trầm mặc một lúc lâu, Hàn Cảnh Hiên mới cất tiếng hỏi, anh biết hiện tại anh chỉ có thể đối mặt với nó
“Làm gì à? Đương nhiên là em sẽ sinh nó. Bởi vì đây là con của anh mà.” Hạ Thần đã quyết định, chẳng qua cô chỉ muốn thông báo với anh một tiếng.
Sinh con, Hàn Cảnh Hiên vô cùng sửng sốt, nhưng ngay lập tức nói : “Được, Hạ Thần, em sinh con cho anh, anh sẽ dùng hết mọi khả năng của mình để bồi thường cho em.”
Nghe những lời nói của anh, mọi sự tức giận của Hạ Thần trong nháy mắt tích tụ ngày càng nhiều, anh lại muốn cô sinh con rồi đưa con cho anh và Tư Dĩnh sao? Trong lòng anh lúc nào cũng chỉ có cô ta, thật là khinh người quá đáng mà .
“Hàn Cảnh Hiên, đây là con em, dựa vào cái gì mà anh muốn em đưa con cho anh, nếu anh muốn làm cha đứa bé thì cũng được thôi, vậy anh cưới em đi, còn không thì đừng bao giờ nói tới chuyện này nữa.” Cô tức giận hét lên, thật sự là không thể nhịn được nữa.
“Hạ Thần, em biết là anh không thể cưới em mà, anh đã có Tư Dĩnh rồi .” Hàn Cảnh Hiên cũng kiên định nói, anh không có ý định vì đứa bé mà ly hôn với Tư Dĩnh
“Vậy thì coi như em chưa nói chuyện này với anh, coi như anh cũng chưa biết, em đi đây, chào anh.” Hạ Thần xoay người bước đi, cô không tin anh không cần đứa bé.
“Hạ Thần, em định làm gì?” Hàn Cảnh Hiên vội giữ chặt tay cô
“Cảnh Hiên, em chẳng muốn làm gì cả, em chỉ muốn sinh hạ đứa bé này.” Hạ Thần giật tay anh ra, nói xong liền bước đi, đầu cũng không ngoảng lại.
Hàn Cảnh Hiên dùng hai tay ôm đầu, ngồi lại chỗ cũ, tại sao mọi chuyện lại trở lên như vậy? Anh nên làm gì bây giờ? Anh không thể ly hôn với Tư Dĩnh , cũng không thể để con của mình không được gọi mình là cha, anh lại càng không thể buộc Hạ Thần bỏ đứa bé.
Đới Tư Dĩnh thấy Hàn Cảnh Hiên đang từ từ ăn cơm, nhưng không biết tâm tư anh đang để đi đâu, cô khẽ nhíu mày, anh sao vậy??? Mấy hôm nay dường như anh có tâm sự, thế nhưng cô cũng không dám hỏi.
“Cảnh Hiên, có phải dạo này ở công ty anh có chuyện gì phải không?” Cô cũng không nén được sự quan tâm hỏi .
“Sao????.” Hàn Cảnh Hiên ngẩng đầu nhìn cô rồi nói: “À không, công ty vẫn ổn mà.”
“Vậy sao anh có vẻ không vui? Có chuyện gì à?” Đới Tư Dĩnh nghi hoặc hỏi
“Không đâu, dạo này công ty có một hạng mục quan trọng cần hợp tác, cho nên dạo này anh đang mải suy nghĩ về chuyện này.” Hàn Cảnh Hiên tùy ý bịa ra một lý do.
“Vậy à, dù thế nào anh cũng phải quan tâm đến sức khỏe mình một chút, đừng để vất vả quá đấy.” Đới Tư Dĩnh lúc này mới thở phào, không có chuyện gì là tốt rồi
“Không sao đâu, anh sẽ chú ý. Nào, ăn cơm thôi.” Hàn Cảnh Hiên che dấu tâm trạng hoảng hốt của chính mình.
“Vâng.” Đới Tư Dĩnh đáp nhẹ, đột nhiên cô nghĩ đến thời gian 1 tháng mà ông Hàn giao, hiện tại đã hơn nửa tháng, mà cô cũng chưa biết phải làm gì cho tốt đây.
“Cảnh Hiên, chuyện kia có tiến triển gì không?” Đới Tư Dĩnh hỏi, trong lòng cũng không dám ôm hy vọng
Mang thai hộ? Hàn Cảnh Hiên sửng sốt nói: “Còn chưa có.” Anh dường như đã quên mất chuyện này, hiện tại trong đầu anh toàn l