Nếu Anh Là Giọt Lệ Nơi Đáy Mắt Em
Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.
đã không còn đường để đi. Có điều đây cũng là điều nàng đã sớm dự liệu.
“Để anh ngày mai đi tìm phòng cho em ở, em cứ chuyển tới đó. Tiền và những thứ khác em không cần lo lắng, anh sẽ giải quyết thay em. Còn nữa, sẽ tìm người tới chăm sóc cho em.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô nói.
“Vâng được.” Hạ Thần Liễu gật đầu, điều cô muốn anh làm chính là như vậy.
“Đúng rồi, Hạ Thần Liễu, em đã ăn cơm chưa?” Hàn Cảnh Hiên đột nhiên nghĩ ra, cô bây giờ không thể bị đói, thân thể cần giữ gìn.
“Còn chưa có.” Hạ Thần Liễu lắc đầu, cô làm gì còn tâm trạng quan tâm đến việc ăn uống chứ.
“Đi thôi, anh dẫn em ra ngoài ăn.”
“Vâng.”
__________
Trong tiệm cơm gần đó, Hàn Cảnh Hiên gọi rất nhiều món dinh dưỡng phong phú, nhưng cũng không có quá nhiều dầu mỡ. cùng Hạ Thần Liễu chậm rãi ăn.
“Ăn thật ngon nha anh Cảnh Hiên.” Hạ Thần Liễu vừa ăn vừa nói, đột nhiên trong bụng cảm thấy không thoải mái, cô vội vàng chạy vào toilet.
“Em làm sao vậy?” Hàn Cảnh Hiên cũng vội đuổi theo sau.
Nôn… nôn… Hạ Thần Liễu đem hết thức ăn vừa rồi nôn ra sạch, mới lấy nước lau miệng.
“Có khỏe không em?” Hàn Cảnh Hiên đỡ lấy cô, nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt, có chút lo lắng không yên.
“Không sao đâu anh, không cần lo lắng, đây là phản ứng bình thường mà.” Hạ Thần Liễu cười, cô chợt cảm thấy thực hạnh phúc, nếu như anh có thể cứ như vậy ở bên cạnh cô thật tốt.
“Sao rồi, còn muốn ăn thêm chút nữa không?” Hàn Cảnh Hiên đột nhiên không biết nên nói gì?
“Không ăn nữa, em không muốn ăn.” Hạ Thần Liễu lắc đầu, cô thật sự không có cảm giác muốn ăn.
“Được rồi, anh đưa em trở về nghỉ ngơi.”
“Vâng.”
Mượn rượu tiêu sầu
Từ Tây Bác cùng Trịnh Vũ Văn đi hưởng tuần trăng mật về, vô cùng hạnh phúc mang quà và ảnh chụp đến cho Tư Dĩnh và Tư Giai xem
“Tư Dĩnh, Tư Giai, hai người đã làm hòa với nhau, mình vui lắm.” Cô vừa nói vừa tìm đồ trong túi
“Vũ Văn, cậu nghỉ ngơi đi, đừng tìm nữa, sức khỏe cậu là quan trọng nhất” Đới Tư Dĩnh kéo cô ngồi xuống.
“Thật là, sắp làm mẹ trẻ con rồi còn không cẩn thận nữa” Đới Tư Dĩnh nói.
Hàn Cảnh Hiên vừa cầm ly rượu thưởng thức, đột nhiên quay sang Từ Tây Bác nói: “Tây bác, mình cũng sắp làm ba.”
“Cái gì? Cậu sắp làm ba hả, Tư Dĩnh đã mang thai, chúc mừng, chúc mừng nha.” Từ Tây Bác kinh ngạc nhìn bạn, cảm giác so với chính mình sắp làm bố còn cao hứng hơn, rồi anh lại đột nhiên nhận thấy bạn mình dường như không có chút vui vẻ, trong lòng lại hồ nghi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra
“Không phải Tư Dĩnh mang thai, mà là Hạ Thần mang thai.” Hàn Cảnh Hiên bất đắc dĩ nở một nụ cười.
“Cậu nói gì? Mình không hiểu?” Từ Tây Bác quả thật bị bạn làm cho hồ đồ .
“Tây bác, có một lần, mình uống rượu say, mình đã coi Hạ Thần là Tư Dĩnh , vì thế đã xãy ra chuyện không nên có, mình tưởng mọi chuyện chỉ có thế, ai ngờ sau đó Hạ Thần mang thai, cô ấy muốn sinh đứa bé. Thật ra, khi nghe cô ấy mang đứa con của mình, mình vừa vui sướng vừa đau khổ, trong lòng mình luôn có khát vọng có một đứa con nhưng mình cũng rất rõ ràng rằng mình không thương cô ấy, mình chỉ yêu Tư Dĩnh . Hiện tại mình rất thống khổ và vô cùng mâu thuẫn, Mình phải làm gì bây giờ ?” Hàn Cảnh Hiên vừa nói xong, lại uống một ngụm rượu, tối nay anh muốn mượn rượu tiêu sầu, muốn say để quên tất cả
Từ Tây Bác nghe bạn nói xong mới bắt đầu có phản ứng, anh không muốn trách bạn, chỉ có thể vỗ vỗ vai an ủi: “Đừng lo, mọi chuyện sẽ có cách giải quyết.” Kỳ thật anh cũng chưa biết nên giải quyết thế nào.
“Biện pháp giải quyết?” Hàn Cảnh Hiên cười khổ, chỉ sợ đó là một biện pháp long trời lở đất.
“Chuyện này có ai khác biết không? Tư Dĩnh có biết không? Hạ Thần cô ấy nghĩ thế nào? Cô ấy có ép cậu phải ly hôn không?” Từ Tây Bác liên tiếp hỏi.
“Không biết, hiện tại mình cũng mới nói cho cậu, Hạ Thần chỉ muốn sinh đứa bé, cũng không ép mình làm gì hết, chính vì thế nên hiện tại mình cũng không biết cần phải làm gì??? Mình thật có lỗi với Tư Dĩnh , cũng thật có lỗi với Hạ Thần.” Hàn Cảnh Hiên lắc đầu, sau đó lại uống tiếp một ly rượu
“Cảnh Hiên, đừng khẩn trương lên như vậy, có lẽ đây sẽ là một kết quả không tồi, cậu nghĩ xem, Tư Dĩnh không thể sinh con, Hạ Thần lại là người có thể sinh giúp cậu, không phải thế cũng tốt sao?” Từ Tây Bác tận lực hướng tới một suy nghĩ lạc quan
“Tây Bác, cậu đừng suy nghĩ ngây thơ thế nữa, Hạ Thần sẽ không giao đứa bé cho mình đâu, chẳng lẽ cậu muốn mình trơ mắt ra nhìn con mình gọi mình là chú, hoặc cho dù nó có gọi mình là ba đi chăng nữa, cũng không ở cùng chỗ với mình sao???.” Hàn Cảnh Hiên suy nghĩ đến tương lai xa xôi.
Từ Tây Bác trầm mặc suy nghĩ một chút, sau đó nghiêm túc đề nghị: “Cảnh Hiên, vậy thì chỉ có thể có hai biện pháp, một …là cậu ly hôn với Tư Dĩnh , sau đó cưới Hạ Thần. Hai là cậu có gắng thuyết phục Hạ Thần giao con cho cậu chăm sóc.”
“Ha ha…” Hàn Cảnh Hiên nở nụ cười, đó là một nụ cười khổ và bất đắc dĩ, nhìn bạn nói: “Cậu nói đều đúng nhưng một là mình sẽ không ly hôn với T