Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342014
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2014 lượt.
cô.
“Cha mẹ, tại sao hai người lại biết?” Ngữ khí của anh có vẻ bất đắc dĩ trầm trọng, chuyện tới nước này cũng không thể không thừa nhận.
Sắc mặt Đới Tư Dĩnh thay đổi, trong đáy mắt có chút đau lòng, cô có thể không thèm để ý đến chuyện tình của Cảnh Hiên và Hạ Thần, nhưng cô để ý đến việc anh cư nhiên dám lừa mình.
“Chúng ta tại sao lại biết, hôm nay ông Hàn với bà Hàn nổi giận đùng đùng chạy đến chất vấn chúng ta, bắt chúng ta cho bọn họ một cái công đạo, hiện tại ta muốn hỏi con, con tính làm sao bây giờ.” Ông Hàn thực thông minh đem vấn đề này đẩy sang cho anh
“Con…” Hàn Cảnh Hiên chần chờ, không biết làm sao mới phải.
“Rất khó quyết định sao? Có điều ta nói cho con biết, Cảnh Hiên, Hạ Thần đang mang trong mình đứa con của con, hiện tại việc xảy ra trước mắt chỉ có một cách giải quyết đó chính là cưới Hạ Thần.” Ông Hàn tỏ thái độ kiên quyết nói.
“Cảnh Hiên à, Hạ Thần đang mang thai con của con, con nhẫn tâm mặc kệ nó sao.” Bà Hàn ở bên cạnh cũng đệm thêm.
Đới Tư Dĩnh lẳng lặng đứng ở một bên, trong mắt lộ bi thương, hóa ra đàn ông đều như vậy, Cảnh Hiên cư nhiên cũng sau lưng mình cùng Hạ Thần xảy ra chuyện đó, vậy tại sao còn không chịu buông tay cô.
“Cha mẹ, hai người không cần ép con, hai người trở về đi, con sẽ suy nghĩ xem phải giải quyết chuyện này ra sao.” Hàn Cảnh Hiên thống khổ hét lớn, mọi người đều muốn ép anh, anh sắp điên rồi.
“Vậy con tốt nhất hãy nghĩ kĩ lại đi, chúng ta cho con 10 ngày suy nghĩ, cùng Tư Dĩnh ly hôn, cưới Hạ Thần.” Trong mắt Ông Hàn chứa đầy tức giận.
Bà Hàn cũng nhìn Đới Tư Dĩnh nói:
“Tôi hy vọng cô hiểu được, đứa bé trong bụng Hạ Thần, chúng tôi sẽ không bỏ nó, cô nên biết chính mình phải làm như thế nào? Nếu cô có thể sinh cho chúng tôi một đứa cháu, chúng tôi cũng sẽ không vô tình bức cô.”
“Cháu hiểu được, cháu không có trách hai bác, cũng không có gì kỳ lạ.” Đới Tư Dĩnh cười khổ, cô không có tư cách trách bọn họ.
“Chúng tôi đi , chuyện còn lại hai người tự mình giải quyết, chúng tôi chỉ cần kết quả.” Ông Hàn lôi kéo bà Hàn, ném lại những lời này, rồi xoay người rời đi.
---
Anh chọn em
Hàn Cảnh Hiên nhìn Đới Tư Dĩnh vẫn đang bình tĩnh đứng ở bên cạnh, áy náy nói: “Tư Dĩnh, em nghe anh giải thích, lần đó là vì anh uống rượu, cho nên mới có thể cùng Hạ Thần xảy ra chuyện không nên xảy ra, ai ngờ cô ấy lại mang thai, anh……….”
“Cảnh Hiên, chúc mừng anh, lên chức cha.” Đới Tư Dĩnh lại đột nhiên ngăn lời anh.
Mặt Hàn Cảnh Hiên biến sắc, nói: “Tư Dĩnh, lời em nói có ý gì? Trong lòng em đang nghĩ gì thì nói ra đi, em có thể đánh anh, có thể mắng anh nhưng xin em đừng có thái độ này.”
“Em vì sao phải đánh anh, mắng anh? Em không nên chúc mừng anh sao?” Khóe miệng Đới Tư Dĩnh mang theo một chút cười cười, làm cho anh nhìn không ra cô đang nghĩ gì.
“Tư Dĩnh, em không trách anh sao? Em không oán anh sao?” Trong lòng Hàn Cảnh Hiên vô cùng hoang mang, tại sao cô lại có thể bình tĩnh như thế?
“Em không trách, cũng không oán, Cảnh Hiên, đây là việc em không thể làm cho anh, cho nên chúng ta ly hôn đi.” Đới Tư Dĩnh biết mình không có tư cách oán, điều cô có thể làm là thành toàn cho bọn họ.
“Ly hôn, ly hôn gì? Em vì điều này mà ly hôn sao?” Hàn Cảnh Hiên nóng giận , sau đó bắt lấy bả vai của cô, nói: “Em cứ coi như chúng ta tìm được một người đẻ thuê được không? Em không phải nói em sẽ không ngại sao?”
Đới Tư Dĩnh nhìn anh kích động, hạ tay anh xuống, nói: “Hạ Thần là mẹ của con anh, anh có thể xem cô ấy như một người đẻ thuê sao? Con của cô ấy sẽ chịu cho chúng ta sao? Cảnh Hiên đừng tự lừa dối chính mình nữa.”
Hàn Cảnh Hiên cứng đờ người, lời của cô không chút lưu tình chạm vào chỗ đau của mình, một lúc lâu sau mới nhìn cô rồi nói: “Anh sẽ không ly hôn với em, trước kia anh cũng đã nói rồi, anh tình nguyện không có con, cũng không muốn mất đi em, hiện tại anh vẫn muốn như thế.”
“Cảnh Hiên, tội gì chứ? Anh có biết anh làm như vậy thương tổn bao nhiêu người không? Cha mẹ của anh, Hạ Thần và con của cô ấy, anh nhẫn tâm sao?” Đới Tư Dĩnh vừa cảm động, vừa đau lòng.
“Tư Dĩnh, em không cần nói nữa, anh bắt buộc phải phụ một bên, nếu chọn giữa đứa bé và em, anh sẽ chọn em.” Hàn Cảnh Hiên nhìn cô với thái độ cương quyết.
Đới Tư Dĩnh bất đắc dĩ thở dài, cô biết thuyết phục Cảnh Hiên thực sự rất khó khăn, anh cần thời gian để suy nghĩ cẩn thận.
Chuyện của Hàn Cảnh Hiên cùng Hạ Thần không còn là bí mật, nhất định mọi người cũng đã biết rồi.
Đới Tư Giai cùng Trịnh Vũ Văn mang vẻ mặt tức giận bất bình đi vào nhà Tư Dĩnh.
“Em còn không tức giận, hai người tức giận làm chi?” Đới Tư Dĩnh nhìn các cô cười nói.
“Tư Dĩnh, ở trước mặt bọn chị không cần kiên cường như vậy, nếu em muốn khóc, hãy khóc đi, bọn chị cùng em chia sẻ.”
Đới Tư Giai cũng hiểu được lòng của em gái, sắc mặt có chút trầm trọng hỏi: “Tư Dĩnh, lần này có phải em quyết định ly hôn?”
“Ly hôn? Cậu cùng Hàn Cảnh Hiên muốn ly hôn?” Trịnh Vũ Văn chấn động hỏi.
Đới Tư Dĩnh trầm mặc một chút mới nói: “Tuy rằng Cảnh Hiên vẫn không đồng ý ly