Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1991 lượt.
ấy một đống hỗn độn, người gây ra đang ngồi tại phòng khách, có thể tưởng tượng anh tức giận nhiều như thế nào, Hàn Cảnh Hiên có chút nóng nảy, ngồi trên sô pha, nổi giận đùng đùng nhìn cô.
Đới Tư Dĩnh muốn giải thích, nhưng cũng không muốn hủy đi ý tốt của chị, quên đi, nếu Cảnh Hiên hận mình, cứ như vậy cùng mình ly hôn, cô cũng không oán trách.
Bước lại gần, muốn xem miệng vết thương của anh, cánh tay đột nhiên bị anh kéo giật lại, giận dữ trừng mắt nhìn cô: “Em không nghĩ phải giải thích sao? Hay là em không muốn giải thích, Long Ngạo Phỉ tốt đến như vậy sao? Em liền như vậy nôn nóng muốn cùng anh ta lên giường sao? Từ trước đến nay em vẫn ở riêng với anh, muốn thay anh ta giữ thân trong sạch sao? Đừng quên, em là vợ của anh, muốn lên giường thì phải cùng anh đây.”
“Cảnh Hiên, em không có……….” Đới Tư Dĩnh nhìn anh tức giận, biết rõ mình tổn thương anh, muốn giải thích.
“Em không có gì? Hôm nay, anh sẽ khiến cho em biết một chút, ai mới là chồng của em.” Hàn Cảnh Hiên thô lỗ lôi kéo cô theo hướng phòng ngủ đi đến.
Đem cô ném lên giường. Trên giường, Đới Tư Dĩnh lui về sau, cả người anh thể hiện anh đang rất tức giận, làm cho cô sợ hãi.
“Cảnh Hiên, anh đừng như vậy, anh bình tĩnh một chút.”
“Em làm ra chuyện như vậy, còn muốn tôi bình tĩnh, tôi đã rất bình tĩnh, rất để ý cảm giác của em, cho nên mới làm như vậy, hôm nay tôi không cần bình tĩnh, tôi chỉ muốn làm chuyện mà đáng ra phải làm từ lâu rồi.” Hàn Cảnh Hiên nói xong, lập tức bắt lấy cô.
Roẹt một tiếng, quần áo cô bị xé nát, lộ ra cơ thể của cô.
“Cảnh Hiên, cầu xin anh đừng như vậy.” Đới Tư Dĩnh bối rối ngăn anh lại.
Anh một chút cũng không nghe, ấn cô xuống, nằm lên thân thể cô, rất bá đạo mang theo phẫn nộ hung hăng hôn xuống, cô là của anh, anh hôm nay phải có được cô.
Đới Tư Dĩnh cố sức giãy dụa, cơ thể không tỳ vết bị anh giam ở dưới.
Anh mạnh mẽ hôn lên thân thể cô như trút giận rồi để lại dấu hôn………
“Cảnh Hiên, không cần……….” Tiếng khóc mang theo cầu xin, vì sao nhất định phải dùng phương thức này.
“Hôm nay em không có tư cách nói không cần.” Thấy nước mắt trên mặt cô, trong nháy mắt anh đau lòng, nhưng lập tức đã bị nhục nhã kia thay thế.
Đới Tư Dĩnh tuyệt vọng không giãy dụa nữa, cô thật không ngờ mình và Cảnh Hiên lại có ngày hôm nay, nhắm mắt lại, nước mắt theo khóe mắt không ngừng chảy xuống………
Lúc này, Hàn Cảnh Hiên vừa muốn thẳng tiến vào thân thể cô, đột nhiên cảm giác cô không còn phản kháng, nghi hoặc ngẩng đầu, liền thấy cô đờ đẫn nằm ở nơi đó…………
Tim đau xót, anh hận chính mình vì sao sau những chuyện đó anh còn có thể đau lòng cho cô, không đành lòng thương tổn cô, hung hăng đấm một cái vào một bên giường, đột nhiên xoay người xuống giường, hung hăng bước ra cửa, đi khỏi phòng ngủ.
Nghe được tiếng đóng cửa, Đới Tư Dĩnh mở to mắt, nước mắt lại chảy xuống dưới, lúc này đây, cô cũng là vì Cảnh Hiên mà đau lòng, cô biết chính mình không nên thương tổn anh như vậy.
Đứng dậy mặc quần áo, chậm rãi đi đến phòng khách, liền thấy anh đứng thẳng ở phía trước cửa sổ.
“Cảnh Hiên, em xin lỗi.” Đi đến phía sau anh, nhẹ nhàng nói.
“Em làm như vậy là vì muốn tôi và em ly hôn sao? Em muốn cùng Long Ngạo Phỉ cùng một chỗ sao? Tôi đây nói cho em biết, tôi sẽ không ly hôn, tôi sẽ không thành toàn các người , các người nghĩ cũng đừng nghĩ sẽ được như ý.” Hàn Cảnh Hiên quay đầu nhìn cô giận dữ hét, anh đã bị ghen tị lấn át, nhưng vẫn không muốn ly hôn.
Không hề nhường nhịn
Thấy Hàn Cảnh Hiên phẫn nộ như vậy, trong lòng Đới Tư Dĩnh đau xót tuyệt vọng cùng bi thương, cố nén nước mắt để nó không chảy ra, không nghĩ tới sự tình càng lúc càng nghiêm trọng, vốn định buộc anh ly hôn, lại không nghĩ rằng chọc giận anh.
Yên lặng xoay người đi dọn dẹp phòng khách, ly hôn cũng thế, không rời cũng thế, cô không quan tâm đến việc đi hay ở, cũng không muốn cưỡng cầu.
Buổi sáng, Đới Tư Dĩnh trước sau như một chuẩn bị tốt bữa sáng cho anh, đặt ở trên bàn.
Thấy Hàn Cảnh Hiên rời giường đi ra, vừa muốn chào hỏi, liền nhìn thấy anh với gương mặt lạnh như băng, mở miệng ra lại thôi, anh nhướng mắt lạnh đảo qua cô, sau đó đi ra ngoài cửa.
“Hay là, em về nhà ở vài ngày được không?” Đới Tư Giai đề nghị, như vậy có thể cho Cảnh Hiên thời gian bình tĩnh một chút.
“Không cần đâu chị, có gì xảy ra em sẽ trở về, nếu không còn việc gì em cúp máy nha?” Đới Tư Dĩnh buông điện thoại, cô biết nếu trong lúc này cô bỏ đi, nhất định sẽ làm Cảnh Hiên càng thêm phẫn nộ.
Đã qua mấy ngày, Đới Tư Dĩnh ngoại trừ lúc gọi điện thoại, gần như đều không có nói chuyện gì ở nhà, Hàn Cảnh Hiên mỗi ngày thân đầy mùi rượu đến tối mới trở về nhà, đau đầu liền ngủ, buổi sáng lại đi làm, cũng không nói, ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng không có.
Nhìn anh say rượu đi đi về về, Đới Tư Dĩnh đi qua, nhẹ nhàng đắp chăn cho anh, chăm chú nhìn anh một lúc, nhìn khuôn mặt anh trở nên tiều tụy như thế, trong lòng cảm thấy áy náy cùng đau lòng, đứng ở