Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1965 lượt.
ông liên lạc, bọn họ kết hôn cũng là chuyện bình thường,
“Cứ xem như là vậy đi.” Đới Tư Dĩnh bất đắc dĩ nói, cô cũng không biết mình như vậy có tính là đã kết hôn không.
“Cái gì mà “xem như” , kết hôn hay không kết hôn mà tự mình cũng không biết sao?” Trịnh Vũ Văn kỳ cảm thấy kỳ quái , Tư Dĩnh rốt cuộc là bị làm sao vậy?
“Vũ Văn, để mình kể cho cậu nghe một câu chuyện ly kỳ về mình và chị mình.” Đới Tư Dĩnh chậm rãi nói, mà Trịnh Vũ Văn nghe xong ánh mắt mở thật lớn, miệng cũng mở to, có chút không thể tin được.
“Trời ơi, Tư Dĩnh. Những điều cậu nói đều là sự thật sao?” Hơn nữa ngày, Trịnh Vũ Văn mới từ trong khiếp sợ phản ứng lại.
“Cậu nói xem, mình có thể dùng sự tình như vậy để gạt cậu sao?”
“Vậy cậu nói là cậu yêu Long Ngạo Phỉ. Hiện tại, anh ấy cũng yêu cậu.”
“Ừm.” Đới Tư Dĩnh gật gật đầu.
“Khoan, để mình từ từ suy nghĩ lại xem có chỗ nào không đúng? Đúng rồi. Tư Dĩnh, cậu có bao giờ nghĩ tới Tư Giai đào hôn là có lý do bất đắc dĩ hoặc là đột nhiên chị cậu trở lại không? Đến lúc đó ba người phải làm sao? Cùng anh ấy kết hôn là Tư Giai nhưng ở chung với anh ấy lại là cậu.” Trịnh Vũ Văn gõ gõ đầu, lo lắng hỏi.
Lời của cô làm cho Đới Tư Dĩnh thất thần. Thật sự là cho tới bây giờ, cô chưa từng nghĩ tới vấn đề này. Nếu bây giờ chị trở về thì làm sao? Tình yêu giữa ba người phải làm sao? Cô cùng chị lại nên làm gì bây giờ?
“Quên đi Tư Dĩnh. Có lẽ Tư Giai thật sự yêu người khác nên mới cùng người đó bỏ đi . Chúng ta không nên tự mình lo lắng.” Nhìn thấy sắc mặt Đới Tư Dĩnh khó coi vô cùng, Trịnh Vũ Văn không khỏi tự trách mình lắm chuyện. Chỉ có như vậy mới an ủi được Tư Dĩnh.
“Đúng rồi Tư Dĩnh, ngày nào đó cho mình gặp anh ấy đi. Tuy rằng đã sớm nghe qua đại danh của Long Ngạo Phỉ, nhưng chưa nhìn thấy người xem anh ấy đẹp trai như thế nào, mà lại có thể mê hoặc Tư Dĩnh của mình chứ.” Nhìn thấy Đới Tư Dĩnh vẫn khổ sở như trước, Trịnh Vũ Văn chỉ còn cách đổi đề tài.
“Ừ, được, hôm nào mình mời cậu đến ăn cơm.” Quả nhiên, Đới Tư Dĩnh nghe đề cập tới Long Ngạo Phỉ liền nói chuyện.
“Đừng có hôm nào nữa. Đi thôi, mình đã muốn đói bụng rồi, hôm nay mình mời cậu ăn.” Trịnh Vũ Văn một phen kéo Đới Tư Dĩnh đi ra ngoài
“Cậu chậm một chút, mình còn muốn lấy đồ vật này nọ. Tại sao đã vài năm trôi qua mà cậu vẫn còn cái tính vội vàng, nóng nảy thế.”Đới Tư Dĩnh vội vàng cầm lấy vật gì đó đặt ở bên cạnh.
“Tư Dĩnh, cũng không phải là ngày đầu tiên cậu quen mình. Vài năm thì tính làm gì? Chỉ sợ là cả đời này, tính tình của mình đều không thay đổi được.” Trịnh Vũ Văn không cho lời cô nói là đúng, liền phản bác lại.
“Mình chính là thích tính tình nóng như lửa này của cậu đó. Ha hả.” Đới Tư Dĩnh không khỏi nở nụ cười.
“Không hổ là bạn thân của mình. Đến đây mình hôn một cái nào.”Trịnh Văn Vũ nói xong, miệng liền chồm qua hôn Tư Dĩnh
“Ah, mình không chịu.” Đới Tư Dĩnh bị dọa, chạy nhanh để né tránh, làm cho người ta thấy còn tưởng rằng các cô là đồng tính luyến ái.
“Sao vậy, có đàn ông rồi thì không muốn cho mình hôn sao. Chờ mình nha, để xem mình có hôn được hay không?” Ở phía sau, Trịnh Vũ Văn đang đuổi theo cô
“Ha ha, không cần đâu.”
“Để xem cậu còn có thể bỏ chạy hướng nào?”
Thổ lộ tiếng lòng
Sau khi tan sở Long Ngạo Phỉ trở về nhà, lần đầu tiên phát hiện Đới Tư Dĩnh tự nhiên không có ở nhà, không biết vì sao tâm trạng của anh đột nhiên cảm thấy trống vắng. Anh nhàm chán đọc báo của ngày hôm nay, nhìn đồng hồ thấy gần tám giờ, tại sao cô ấy còn chưa trở về, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?
Rốt cuộc không thể nhẫn nại thêm nữa, anh cầm lấy điện thoại mới phát hiện anh không có số điện thoại di động của cô, dường như cho tới bây giờ anh đều chưa từng gọi điện thoại cho cô.
“Chị Trương, chị biết cô chủ đi nơi nào không?” Anh quay đầu lại nhìn thấy người giúp việc là chị Trương đứng bên cạnh nên lên tiếng hỏi.
“Dạ thưa cậu chủ, lúc cô chủ đi ra ngoài, hình như có nói đến trung tâm mua sắm đổi quần áo.” Chị Trương vội vã trả lời.
“Vâng, về sau, em sẽ không như vậy nữa.”Khóe miệng Đới Tư Dĩnh mang theo ý cười, thì ra anh tức giận không phải bởi vì cô về trễ, mà là vì lo lắng cho cô, loại cảm giác này thật tốt quá.
Đem tất cả đồ vật đặt trên giường, Long Ngạo Phỉ đưa tay ra hỏi “Đưa di động cho anh.”
“Để làm gì vậy?” Tuy rằng ngoài miệng Đới Tư Dĩnh hỏi, nhưng vẫn tiện tay đưa di động qua.
“Nhớ kỹ, sau này, có chuyện gì cũng nên gọi điện thoại về báo trước.”Long Ngạo Phỉ cầm lấy điện thoại di động cô, rất nhanh bấm số điện thoại của anh vào, sau đó lại gọi điện thoại đến di động của anh, lưu lại tên cô.
“Vâng, Phỉ, cám ơn anh.” Đới Tư Dĩnh không khỏi ôm lấy anh.
“Tư Dĩnh, là tại anh không tốt, hôm nay anh mới phát hiện anh chưa từng gọi điện thoại cho em, cũng không biết số điện thoại của em. Anh cũng mới phát hiện ra, hình như anh càng ngày càng quan tâm em, lòng anh không khỏi lo lắng cho em.” Long Ngạo Phỉ ôm chặt lấy cô, lần đầu tiên thổ lộ tiếng lòng của mình.