Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
cười có chút hốt hoảng
“Đây là số điện thoại của tôi. Cô về hỏi Long Ngạo Phỉ một chút trước đi. Nếu chuyện gì anh ta cũng không chịu nói với cô, cô gọi điện cho tôi. Tôi sẽ đến nói cho cô nghe, tạm biệt.”Mị Nhị nói xong liền đưa danh thiếp ra,mặt trên có số điện thoại, nhìn thoáng qua cô, gương mặt có chút nham hiểm đứng lên bước đi.
“Khoan đã , cô nói gì tôi chưa hiểu lắm…”.Đới Tư Dĩnh vừa đuổi theo tới cửa , Mị Nhi đã ngồi lên xe Taxi rời đi rồi .
Đới Tư Dĩnh quay trở lại bàn, nhìn thấy tấm danh thiếp trên bàn, nghĩ muốn ném nó xuống đất , nhưng những lời nói của Mị Nhi lại vang lên bên tai, rốt cuộc Ngạo Phỉ đang giấu cô điều gì? Đứa nhỏ của cô ta thật là con của Phỉ sao? Nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn bỏ danh thiếp vào trong túi xách của mình, tuy rằng đã an ủi bản thân phải tin tưởng anh, nhưng tâm trạng vì sao vẫn còn cảm thấy bất an như vậy?
Thẳng thắn
“Ôi, Tư Dĩnh, cậu làm sao vậy? Tại sao cậu cứ lo lắng bần thần, đã xảy ra chuyện gì đúng không?” Trịnh Vũ Văn quơ quơ tay trước mắt muốn khiến Tư Dĩnh chú ý.
“Xin lỗi cậu, vừa rồi mình không tập trung, Vũ Văn, cậu nói gì vậy?” Cuối cùng Đới Tư Dĩnh cũng hồi phục lại tinh thần , nhìn cô xin lỗi.
“Thôi quên đi, đừng nói nữa, Tư Dĩnh, cậu có tâm sự phải không?”Trịnh Vũ Văn dù mất hứng nhưng vẫn quan tâm cô.
“Không có gì, Vũ Văn, bây giờ mình về trước đây, hôm nào trò chuyện tiếp được không?” Đới Tư Dĩnh không phải không muốn nói cho bạn mình biết rõ sự tình nhưng vì chính cô còn chưa điều tra rõ ràng, thiết nghĩ không nên khiến bạn lo lắng cho mình.
“Ừ, hai người có nói gì không?” Nghe được tên Mị Nhi, trong lòng Long Ngạo Phỉ thật sự cả kinh nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ tự nhiên, như vô tình hỏi.
“Cũng không có gì? Phỉ, Mị Nhi có phải là người tình trước đây của anh không?” Đới Tư Dĩnh chậm rãi mở miệng hỏi.
“Phải, bọn anh từng sống chung ở Mỹ.” Long Ngạo Phỉ thực thản nhiên thừa nhận, anh cảm thấy không cần phải….giấu diếm cô.
‘Vậy, anh… ?’ Nghe thấy anh thẳng thắn thừa nhận như vậy, không thể phủ nhận, trong lòng Đới Tư Dĩnh cảm giác có chút ê ẩm, cô muốn biết anh có yêu Mị Nhi không ? Nhưng lại hỏi không ra miệng, sợ nghe được câu trả lời cô không muốn nghe.
“Em muốn hỏi anh có yêu thương cô ấy không chứ gì?” Đôi mắt đẹp của Long Ngạo Phỉ nhìn cô chằm chằm, cười như không cười hỏi.
“Làm sao anh biết được?” Đới Tư Dĩnh kinh ngạc mở miệng hỏi, anh rõ ràng đoán được tâm tư trong lòng cô .
“Ở Mỹ có rất nhiều người sống chung với nhau không phải bởi vì yêu mà là vì cần giải sầu nên ở cùng một chỗ, anh và Mị Nhi chính là như vậy.”
“Anh không yêu thương cô ấy, nhưng mà hôm nay cô ấy đã nói …….” Giải thích của Long Ngạo Phỉ khiến Đới Tư Dĩnh cảm thấy có chút an ủi, nhưng dù sao hai người họ vẫn ở chung với nhau, cô muốn hỏi đứa nhỏ của Mị Nhi thật ra có phải là con của anh không ?
“Có phải cô ta nói cô ta mang thai đứa nhỏ của anh.” Long Ngạo Phỉ không cần đoán cũng có thể tưởng tưởng ra Mị Nhi sẽ làm như vậy.
“Vâng.” Đới Tư Dĩnh nhẹ gật đầu, thì ra cái gì anh cũng đều biết hết rồi.
“Tư Dĩnh, anh không muốn giấu em, nói thật là chính anh cũng không xác định được cô ấy thật sự có thai không và đứa nhỏ có phải là của anh hay không, trước đây có một khoảng thời gian anh thật giằng co và thật mê muội vì không biết cảm giác của anh đối với em như thế nào ? Vì vậy mới sống chung với cô ấy. Nhưng hiện tại anh hiểu rất rõ, anh thích em, cho nên sau này sẽ không như vậy nữa, chuyện đứa nhỏ anh sẽ xử lý, cô ta chỉ đơn giản là muốn đòi tiền thôi, em nguyện ý tin tưởng anh không ?” Long Ngạo Phỉ khai báo, không hề dấu diếm bất kỳ chi tiết nào.
“Phỉ, em nguyện ý.” Đới Tư Dĩnh cảm động vì anh đã thẳng thắn và thành khẩn như vậy, tuy rằng trong lòng không thoải mái nhưng cô nguyện ý tin tưởng anh, mặc dù không có lý do chính đáng nào để có thể tin tưởng anh.
“Tư Dĩnh, cảm ơn em, sự lương thiện của em làm anh hổ thẹn.” Long Ngạo Phỉ ôm chặt lấy cô, trong đôi mắt đen toát ra những tia sáng hạnh phúc .
Một ngàn vạn
Mị Nhi mang một đôi giầy cao gót, mỗi chỗ cô đến, giày cao gót đều vang lên những tiếng lộp cộp, thân hình khêu gợi uốn éo, liếc mắt đưa tình khắp nơi.
Đẩy cửa văn phòng tổng tài của Long Ngạo Phỉ ra, nũng nịu bước vào, hỏi: “Phỉ, anh tìm em có việc gì vậy?” Tuy rằng trong lòng cô biết rõ.
“Đây là chi phiếu một ngàn vạn, hãy phá bỏ đứa nhỏ,vĩnh viễn biến mất trước mặt tôi, sau này hai chúng ta không ai nợ ai.” Trên mặt Long Ngạo Phỉ không một chút cảm tình, trong đôi mắt đẹp đều là vẻ lạnh lung, tàn nhẫn và vô tình,lấy tay đẩy tờ chi phiếu ra trước mặt cô.
Mị Nhi vươn tay ra cầm tờ chi phiếu, một ngàn vạn, đó quả thật là một số tiền không nhỏ.Tuy nhiên,nếu sau này đứa trẻ được thừa kế tài sản của Long Ngạo Phỉ, so với cái đó thì con số này ít hơn nhiều và giá trị cũng không đáng kể.
“Tốt thôi, đồng ý, cảm ơn Long tổng”. Mị Nhi cầm lấy tờ chi phiếu,không nên làm một kẻ ngốc, còn việc có phá bỏ cái thai hay không thì đó là