Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341970

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1970 lượt.

chuyện của cô.
“Cô tốt nhất không nên đùa giỡn bày mưu tính kế , đừng nghĩ tới chuyện dùng đứa bé để áp chế tôi, hơn nữa về sau cũng đừng tìm vợ của tôi … bằng không đừng trách tôi vô tình…” Long Ngạo Phỉ biết Mị Nhi sẽ không ngoan ngoãn vâng lời như vậy, anh rất hiểu cô, vì thế dùng lời lẽ uy hiếp phủ đầu.
“Phỉ, anh đừng tuyệt tình như vậy được không? Người ta nói một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa (nhất dạ phu thê, bách dạ ân), huống chi chúng ta ở chung với nhau hai năm, anh cứ yên tâm, sau này em sẽ không tìm anh nữa .” Mị Nhi làm ra vẻ uất ức nói, nhưng trong lòng cười lạnh nói thầm, cô không đi tìm anh ,nhưng sẽ đi tìm Đới Tư Giai ( Cũng chính là Đới Tư Dĩnh bởi vì Mị Nhi không biết cô là người thay thế ).
******************************************************************
Tại Trung tâm mua sắm, Trịnh Vũ Văn và Đới Tư Dĩnh đang ở quầy nữ trang tùy ý chọn lựa .
“Tư Dĩnh, hôm nay tâm trạng cậu có vẻ rất tốt, nhìn xem, mặt mày thật hớn hở ”. Vũ Văn ở bên cạnh vừa chọn quần áo vừa nói.
“Như thế nào? Không thể sao?Mình vào thử quần áo đây”. Đới Tư Dĩnh cầm một chiếc áo đầm màu lam nhạt, đi vào phòng thử đồ.
Một đôi nam nữ từ bên ngoài đi vào, người đàn ông rất đẹp trai, người phụ nữ cũng rất xinh đẹp, là vẻ đẹp tổng hợp giữa hoàn mỹ và dễ nhìn.
“Thử cái này đi, nó hẳn là rất hợp với em.” Người đàn ông cầm chiếc đầm màu lam, đưa cho cô gái nói.
“Được, cám ơn anh.” Cô gái nở nụ cười duyên dáng đi vào phòng thử đồ
Triệu Vũ Văn đứng chờ bên cạnh, nhìn thấy dáng vẻ ngọt ngào của bọn họ, cảm thấy thật vô vị nhún nhún vai.
“Ai da,thực xin lỗi.”
“Ai da, thực xin lỗi.” Hai âm thanh đồng thời vang lên.Hóa ra, Đới Tư Dĩnh vừa bước ra cũng là lúc cô gái kia bước vào nên đụng nhau.
“Tư Dĩnh, cậu không sao chứ?” Nghe được tiếng kêu, Triệu Vũ Văn vội chạy tới, quan tâm hỏi.
“Em không sao chứ?” Người đàn ông nghe được tiếng kêu cũng vội vàng chạy lại.
“Không có chuyện gì.” Đới Tư Dĩnh và cô gái kia đồng thanh nói
‘Ơ….Cảnh Hiên, là anh à???.”
“Tư Dĩnh ..là em” Lúc này Đới Tư Dĩnh và Hàn Cảnh Hiên mới giật mình nhận ra nhau.
“Trùng hợp quá vậy, Tư Dĩnh, em mặc bộ váy này rất đẹp, thật phù hợp với em…Thôi, cùng nhau ngồi xuống nói chuyện đi”. Hàn Cảnh Hiên nhìn thấy Tư Dĩnh mặc bộ áo đầm mày xanh lam, trong ánh mắt ánh lên vẻ kinh diễm và vài phần thương cảm.
“Được, vậy cũng tốt, để em đi thay quần áo ”.
“Bọn anh ra quán nước đối diện chờ hai người...” Hàn Cảnh Hiên nói xong dẫn theo cô gái nãy giờ yên lặng không nói gì, chỉ đứng bên cạnh âm thầm đánh giá, đi trước.
Triệu Vũ Văn lặng lẽ nói: “Tư Dĩnh , anh chàng thầm yêu cậu đẹp trai đấy”
“Vũ Văn, cậu …” Đới Tư Dĩnh không đồng ý, vội vàng kêu lên
“Được, tớ không nói nữa, dù sao ai cũng đều nhìn ra (ý nói Cảnh Hiên thầm yêu Tư Dĩnh ai cũng nhận ra được)” Triệu Vũ Văn nhanh chóng cầu xin tha thứ rồi lại thêm một câu.
Đới Tư Dĩnh không nói gì, chỉ bất đắc dĩ cười khổ.






Sự thật vô cùng tàn khốc
Đới Tư Dĩnh đang nằm chợt nghĩ đến cô gái đẹp bên cạnh Hàn Cảnh Hiên hôm nay, thì ra cô gái đó tên là Hạ Thần, là con gái người bạn thân của cha Cảnh Hiên, có điều cô nhìn ra cô gái Hạ Thần đó thích Cảnh Hiên, cô hy vọng Cảnh Hiên cũng thích cô gái ấy, cô cũng hy vọng Cảnh Hiên tìm thấy hạnh phúc của mình.
“Đang nghĩ gì vậy?”. Long Ngạo Phỉ tắm rửa sạch sẽ đi ra liền nhìn thấy cô đang ngẩn người.
“Không có gì? Đang nhớ anh”. Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh cười duyên .
“Phải vậy không? Nhanh như vậy đã nhớ anh sao”. Ánh mắt Long Ngạo Phỉ tối lại nhìn về phía cô.
“Vậy cô không biết sao? Cô đã không còn khả năng sinh con nữa”. Mị Nhi làm ra vẻ giật mình hỏi.
“Cô nói bậy bạ gì đó? Sao cô biết tôi không thể sinh con, rốt cuộc cô muốn làm gì?”. Giờ phút này Đới Tư Dĩnh vô cùng tỉnh táo, lạnh giọng chất vấn.
“Đừng kích động , nếu họ đã không chịu nói cho cô biết vậy thì tôi sẽ nói cho cô biết, cô còn nhớ rõ vụ tai nạn xe lần đó không, cô muốn biết tại sao sau tai nạn Long Ngạo Phỉ đột nhiên thay đổi thái độ đối với cô không?” Mị Nhi đột nhiên tạm dừng lại nhìn cô hỏi.
“Tại sao?” Đới Tư Dĩnh ngẩn người, hỏi lại một câu.
“Bởi vì anh ấy cảm thấy áy náy vì có lỗi với cô, cô có biết không? Bởi vì tai nạn xe đã làm cho cô mất đi đứa nhỏ của mình, quan trọng là từ nay về sau cô rất khó thụ thai, tôi nghĩ điều này Long Ngạo Phỉ cũng không nói cho cô biết”. Mị Nhi tiếp tục nói xong biểu tình đắc ý trong lòng đã muốn lộ ra trên mặt.
“Cô gạt tôi”. Đới Tư Dĩnh lảo đảo lùi về phía sau vài bước, chuyện này thật sự làm cho cô không thể tiếp nhận được, không phải như vậy, nhất định là Mị Nhi đã lừa gạt cô.
“Cô không tin tôi cũng không sao, chỉ cần cô đến bệnh viện trước đây kiểm tra, thì sẽ biết là tôi không có lừa cô”. Mị Nhi “có lòng tốt” nhắc nhở cô.
“Bệnh viện?” Đới Tư Dĩnh đột nhiên giống như nổi điên, quay người chạy ra lề đường lớn vẫy một chiếc taxi lại.
“Xin hỏi tiểu thư đi đâu?”.
“Đưa tôi đến bệnh viện XX, nhanh lên