Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

ầu cũng không lắc đầu, cô cũng không biết anh có được tính là chồng của cô không.
“Jack, tôi rất cảm ơn anh hai ngày nay đã chăm sóc vợ của tôi”. Long Ngạo Phỉ nói với Jack xong liền ôm lấy Đới Tư Dĩnh đi ra ngoài.
Đới Tư Dĩnh rất muốn giãy dụa nhưng cô không nghĩ sẽ lôi kéo Jack vào chuyện này, sự tình đã đủ rối loạn rồi nên đành để anh tùy ý ôm mình rời khỏi nhà Jack.
Jack liền ngơ ngẩn nhìn thấy Tư Dĩnh bị người ta ôm đi, biến mất ở cửa.
---
Về nhà
“Thả em xuống, em không muốn trở về.” Lúc đi xuống dưới lầu, Đới Tư Dĩnh vẫn cố gắng giãy dụa.
“Im lặng đi.” Long Ngạo Phỉ đột nhiên la lớn một tiếng, sau đó giọng điệu hòa hoãn nói “Nghe anh giải thích.” Nói xong, mở cửa xe, đặt cô vào trong xe.
“Không muốn, em không muốn quay về cùng với anh, em không muốn nhìn thấy anh, cũng không muốn nghe anh giải thích”. Đới Tư Dĩnh bị tiếng quát của Long Ngạo Phỉ dọa đến sững sờ, sau khi vừa muốn mở cửa xe bước xuống.
“Em bình tĩnh một chút, nghe lời anh trở về nhà anh sẽ giải thích với em, được không?” ” Long Ngạo Phỉ dùng sức ôm lấy cô, nói lớn tiếng bên tai cô.
“Giải thích cái gì? Giải thích vì sao đứa nhỏ đã không còn, hay là giải thích chuyện từ nay về sau em không thể sinh con được nữa, hay là giải thích muốn nói anh hoàn toàn không hề yêu thương em?” Đới Tư Dĩnh lớn tiếng kêu lên, trong lòng ấm ức dâng trào, nước mắt trong khoảnh khắc tràn ra ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp và thon thả của cô.
“Về nhà.” giọng chất vất của cô đánh thật mạnh vào lòng của Long Ngạo Phỉ, nước mắt cô trước hết khiến anh đau lòng và áy náy, ôm chặt cô vào ngực, thật mạnh thốt ra hai chữ.
“Em không có nhà, em không muốn trở về.”
Mặc cho sự phản kháng bằng mọi cách không muốn về của cô, cô vẫn bị Long Ngạo đưa về nhà.
***********************************************************
Người làm mở hai mắt thật lớn nhìn thiếu phu nhân bị thiếu gia mang vào phòng, trong lòng họ thở phào. Coi như thiếu phu nhân đã trở lại, cuối cùng không cần nhìn sắc mặt dọa người của thiếu gia nữa.
“Cho dù anh mang em về nhà, nhưng em sẽ bỏ đi nữa.” Đới Tư Dĩnh ngồi trên giường, nhìn Long Ngạo Phỉ cứng rắn nói, tuy rằng hiện tại nhìn anh khiến cô cảm thấy thật đau lòng.
“Tư Dĩnh, anh yêu em”. Long Ngạo Phỉ đột nhiên ôm lấy cô, ở bên tai cô dịu dàng nói
Nước mắt Đới Tư Dĩnh lại rơi đầy mặt, hiện tại anh còn lừa dối cô, cô không cần anh áy náy, cô càng không cần anh dùng tình yêu để bù đắp cho mình, bởi vì anh căn bản không thương cô, tội gì phải làm vậy, hiện tại cô đã biết chân tướng sự thật, sẽ không ngu ngốc hy vọng xa vời được anh yêu.
“Tư dĩnh, em sao vậy? Em vẫn không tin anh phải không? Anh thừa nhận ngay từ đầu anh đối với em chỉ có áy náy, nhưng hiện tại anh thật sự yêu em. Em mất tích hai ngày khiến lòng anh muốn điên lên. Anh nhớ em lắm, lo lắng cho em, em biết không?” Long Ngạo Phỉ nhìn thấy cô lại rơi nước mắt, khẩn trương bày tỏ tâm ý của mình.
“Phỉ, anh đừng nói nữa, em tin anh.” Đới Tư Dĩnh đột nhiên ngừng khóc, ngẩng đầu lên, nở nụ cười tựa đầu vào ngực anh nói.
“Tư Dĩnh, là thật chứ.” Long Ngạo Phỉ không biết vì sao? Mặc dù cô nói tin, những trong lòng anh luôn luôn cảm thấy bất an.
“Phải.” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng gật đầu, thật xin lỗi, Phỉ, tha thứ cho em, em biết anh không thật sự yêu em, vì thế không cần phải cảm thấy áy náy với em, tất cả đều do em tự nguyện, cho dù sự việc nghiêm trọng có xảy ra một lần nữa, em tình nguyện mất đi tất cả, cũng muốn anh bình yên không có chuyện gì, cho dù anh thật sự yêu em, em cũng sẽ không thể ở bên anh, yêu anh, bởi vì em không thể sinh con cho anh”.
“Tư Dĩnh, sau này em không được đột nhiên biến mất nữa, anh sẽ lo lắng, sẽ phát điên, sẽ nghĩ tất cả biện pháp để tìm em….” Long Ngạo Phỉ nói xong, đã cúi đầu hôn lên đôi môi anh đào nhỏ xinh của cô, chân thành ôm cô vào ngực, anh mới phát hiện, không biết từ lúc nào, cô đã chiếm lấy trái tim anh.
Đới Tư Dĩnh cũng nhiệt tình đáp lại , nhưng trong lòng rơi lệ, nhủ thầm thật xin lỗi Phỉ, em không thể đồng ý với anh… (T_T khổ thân TD wá……)






Tình nghĩa bạn bè.
Một khúc nhạc chuông dễ nghe vang lên, Đới Tư Dĩnh vội vàng cầm lấy di động nhìn thấy số máy của Vũ Văn liền nghe máy.
“Ôi, Tư Dĩnh, nha đầu chết tiệt kia, cậu muốn chết có phải không, không có việc gì lại chơi trò mất tích làm mình sợ muốn chết, còn tưởng rằng cậu xảy ra chuyện gì?” Bên kia điện thoại Trịnh Vũ Văn nói giống như tiếng pháo liên thanh không ngừng , trong giọng nói còn có vẻ lo lắng.
“Được rồi, Vũ Văn, mình không phải đang tốt sao? Cậu tới nhà mình đi, mình cho cậu địa chỉ nhé.” Đới Tư Dĩnh không thể không ngắt lời Vũ Văn, nếu không, với tính tính của cô ấy nhất định là sẽ nói không ngừng.
“Được, mình lập tức tới chỗ cậu liền, chờ mình chạy qua tìm cậu, không thể không tính sổ với cậu được”. Trịnh Vũ Văn nói xong lập tức ngắt điện thoại.
Đới Tư Dĩnh cố trấn tĩnh một chút, đem toàn bộ sự tình nói cho Vũ Văn nghe một lần, nước mắt vẫ