Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi
Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
miệng nói ra.
“Coi như đây là lời hứa hẹn của anh đúng không? Vậy anh nhớ kĩ hôm nay anh nói anh sẽ luôn yêu Tư Dĩnh .” Hàn Cảnh Hiên có chút châm chọc, anh không quá tin tưởng lời cam đoan của Long Ngạo Phỉ.
“Tốt lắm. Cảnh Hiên cậu về trước đi, có tin tức gì mình sẽ thông báo với cậu. mọi người hãy nghỉ ngơi chút đi, cuối cùng chúng ta biết Tư Dĩnh đã bình an không có chuyện gì.” Từ Tây Bác vừa an ủi họ vừa kéo Hàn Cảnh Hiên ra khỏi văn phòng.
******************************************
Jack nhìn thấy Đới Tư Dĩnh không yên lòng ăn điểm tâm trước mặt, cô đã ở trong nhà hai ngày rồi. Trong hai ngày này trừ ăn ra thì là ngủ, cũng không nói gì, dáng vẻ như có nhiều tâm sự thế nào ấy? Cô cũng không muốn chơi xấu, dựa dẫm vào anh ta?????
“Cô có tâm sự, cô đang muốn trốn tránh đúng không?” Jack nhìn cái trứng ốp la bị cô phá vỡ cuối cùng không nhịn được mở miệng hỏi.
“Anh có thể nhìn ra?” Đới Tư Dĩnh cũng không muốn giấu diếm anh điều gì.
“Bộ dáng của cô rất rõ ràng, tôi nghĩ không nhận ra cũng khó. Nói cho tôi biết đi, có lẽ tôi có thể giúp cô” Trong đôi mắt đẹp màu xanh lam của Jack lóe lên vẻ chân thành.
“Cám ơn anh, Jack. Anh không giúp được tôi đâu, nhưng anh để cho tôi ở lại, tôi thật cảm ơn anh rồi.” Đới Tư Dĩnh nhẹ cười khổ, ai cũng không thể giúp được cô, ngay cả bản thân cô cũng không thể, trời cao thật tàn nhẫn với cô.
“Nếu cô không muốn nói thì quên đi, bất quá cô có thể ở lại đây bao lâu cũng được bởi vì tôi muốn làm bạn với cô.”
“Anh không sợ tôi dựa dẫm bám riết lấy anh sao?” Đới Tư Dĩnh cố ý hỏi một câu , Jack thật là người tốt.
“Không sợ, được một tiểu thư xinh đẹp như vầy yêu dựa dẫm, tôi không phải không cầu”. Jack cũng nổi hứng trêu đùa.
“Ha..hả…Jack, phải nói là cầu còn không được .” Đới Tư Dĩnh bị anh ta chọc cho cười.
“À phải…, là cầu còn không được ấy chứ.” Jack ngượng ngùng gãi đầu, nói lại: “Tôi ăn xong rồi, tôi đi làm đây, cô nghỉ ngơi đi. Bye bye.”
“Bye bye.”
Bị tìm thấy
Đới Tư Dĩnh ngồi trên ghế sô pha, hai ngày nay cô đã bình tĩnh suy nghĩ rất nhiều, thì ra đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, chuyện đứa con đã không còn ông trời còn tàn nhẫn tước đoạt quyền làm mẹ của cô, Phỉ cũng không phải thật lòng yêu cô, như vậy đã đến lúc cô nên rời đi.
Đới Tư Dĩnh bận rộn trong nhà bếp, cô không có gì báo đáp lòng tốt của Jack liền làm một vài món ăn theo kiểu Trung Quốc cho bữa tối, coi như báo đáp đi.
Jack tan sở về nhà, vừa mở cửa ra liền nghe thấy từng đợt mùi thơm.
“Thơm quá, Tư Dĩnh đây đều là do cô làm đúng không ?” Jack nhìn thấy trên bàn có mấy món ăn khéo léo ngon miệng, có rất nhiều màu sắc hương vị, kinh ngạc hỏi.
*************
“Tư Dĩnh, cái này cho cô, có lẽ cô sẽ cần”. Ăn xong điểm tâm, tay Jack cầm tấm chi phiếu đưa về phía cô.
“Jack, cảm ơn anh, nhưng không cần đâu, tôi có tiền”. Đới Tư Dĩnh đẩy tấm chi phiếu trở về, cô rất cảm kích ý tốt của Jack.
“Tư Dĩnh, cô nên cầm đi, nếu không cần dùng thì sau này trả lại cho tôi”. Jack lại đẩy qua.
“Thật sự không cần, Jack”. Đới Tư Dĩnh đang muốn đẩy trở lại, ngay thời điểm đó chuông cửa vang lên.
“Anh là ai? Có chuyện gì không?”. Jack mở cửa ra thấy một người đàn ông không biết là ai đứng bên ngoài, có điều toàn thân của người đó phát ra khí lạnh, đang nhìn chằm chằm anh.
“Tránh ra”. Người đàn ông một phen đẩy Jack ra rồi tự mình đi vào .
“Anh làm gì? Ngang ngược xông vào nhà dân, tôi phải đi báo cảnh sát để họ đến bắt anh”. Jack đứng không vững dựa vào cửa ở phía sau uy hiếp.
“Jack, anh làm sao vậy?” Nghe thấy có tiếng la, Đới Tư Dĩnh từ nhà ăn đi ra , khi nhìn người đàn ông đứng trước mắt đột nhiên hoảng sợ, sao mới có hai ngày không nhìn thấy anh trở nên tiều tụy như vậy: “ Phỉ, tại sao anh lại tới đây?”
“Theo anh về nhà, anh sẽ giải thích với em”. Khuôn mặt Long Ngạo Phỉ tái xanh, bắt lấy cánh tay cô kéo ra ngoài.
“Cái người dã man này, anh muốn làm gì? Buông cô ấy ra ngay nếu không tôi sẽ báo cảnh sát.” Jack nhìn thấy anh giữ chặt Tư Dĩnh vội vàng tiến tới ngăn cản, anh kéo cô qua để cô tránh phía sau lưng mình.
“Cút ngay, nếu không đừng trách tôi không khách sáo”. Long Ngạo Phỉ nổi giận, khuôn mặt ngăm đen, đôi mắt đẹp nheo lại một nửa.
“Jack, anh tránh ra đi”. Đới Tư Dĩnh từ phía sau anh bước ra.
“Tư Dĩnh, cô đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ cô”. Jack một lần nữa kéo Tư Dĩnh ra phía sau mình.
“Jack, anh ấy sẽ không thương tổn đến tôi”. Đới Tư Dĩnh lại đi ra.
“Tư Dĩnh, cô quen biết anh ta sao?” Jack nhìn cô nghi hoặc hỏi.
“Vâng, tôi có quen, anh ấy là….”. Đới Tư Dĩnh nhìn sang Long Ngạo Phỉ không biết nên giới thiệu như thế nào.
“Tôi là chồng của cô ấy, bây giờ tôi muốn dẫn cô ấy đi”. Long Ngạo Phỉ tiếp lời cô, đồng thời giữ chặt cánh tay Đới Tư Dĩnh, tuy trong lòng có áy náy nhưng cô mất tích thật sự làm cho anh phẫn nộ.
“Anh là chồng của cô ấy? Tư Dĩnh, phải không?” Jack nhìn Tư Dĩnh không biết có nên tin không.
Đới Tư Dĩnh cười khổ một chút, không gật đ