Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.
tình và lạnh như băng .
“Thì ra em thật hận anh, anh cũng rất hận bản thân mình.” Long Ngạo Phỉ lảo đảo lùi về phía sau hai bước, buông hai tay của Đới Tư Dĩnh đang bị anh nắm ra, biểu tình trên mặt rất đau khổ và tự trách.
Đới Tư Dĩnh thiếu chút nữa liền tiết lộ sự ngụy trang của cô, muốn vươn tay đỡ lấy anh, tim của cô rỉ máu, Phỉ, vì sao phải ép em? Em không muốn nói như vậy, em không hận anh, cho dù không thể sinh con, em cũng không hận anh, nhưng mà em không thể không rời khỏi anh vì anh không thương em.
“Em thật sự nghĩ muốn rời khỏi anh sao?” Một lúc lâu sau Long Ngạo Phỉ mới mở miệng hỏi.
“Phải.” Đới Tư Dĩnh bắt buộc mình phải dứt khoát gật đầu.
“Tốt, nếu thực sự rời đi nơi này, rời khỏi anh có thể làm em vui vẻ, có thể khiến em hạnh phúc anh nguyện ý để em đi, chỉ cần em thật sự vui vẻ.” Long Ngạo Phỉ đau khổ ra quyết định , anh đã khiến cô thua thiệt nhiều thứ, nếu thật sự cô muốn đi thì anh sẽ thành toàn cho cô.
“Cám ơn, Phỉ.” Đới Tư Dĩnh không nói ra miệng, vì sao nghe được anh để cho cô đi, trái tim sao lại đau như vậy, đây không phải là điều mình muốn sao?
“Khi nào rời đi, anh tiễn em.”
“Sáng mai, không cần đâu, em tự mình đi được.” Đới Tư Dĩnh không phải không muốn anh tiễn, cô sợ mình không nhịn được sẽ luyến tiếc.
Rời đi
Hai người nằm trên giường, đều mang tâm sự.
Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh đang nằm bên cạnh, chậm rãi vươn tay ra, ôm cô vào lồng ngực, tại sao lúc này anh mới phát hiện anh yêu cô. Nhưng mà đã quá muộn, cuối cùng anh cũng trả giá lớn cho hành vi của mình, anh không biết lòng mình có thể buông xuống không.
Đới Tư Dĩnh nhích thân người mềm mại của mình dựa sát vào anh, muốn lưu lại mùi hương trên người anh, về sau mùi hương này không thuộc về cô nữa, cô chỉ có thể đem mùi này giữ lại thật sâu trong trí óc, trong lòng đột nhiên giật mình, một lần cuối cùng, để cho cô phóng túng với anh một lần.
Tay cô chậm rãi nhẹ nhàng đặt trên bụng dưới của anh xoa nắn vuốt ve…
Chị Trương cứ như vậy nhìn cô khuất khỏi tầm mắt, mới tỉnh mộng, thiếu phu nhân phải xuất ngoại? Thiếu gia biết không? Chị có cảm giác không đúng, nhưng chuyện của chủ không tới phiên chị hỏi, Haiii, chị không nhịn được thở dài, xem ra những ngày tháng sau này của các chị không dễ chịu lắm.
----
Gặp nhau ở trung tâm mua sắm
“Cái gì? Các người chia tay, Tư Dĩnh bỏ đi, ông trời ơi! Để cho tớ tiêu hóa một chút, sự tình vượt ra ngoài dự kiến của tớ.” Trong văn phòng rộng lớn, Từ Tây Bác kinh hãi kêu lên, không thể tin được chuyện anh vừa nghe là sự thật.
“Cô ấy nói cô ấy hận mình.” Ngồi ở trên ghế tổng tài, trên tay Long Ngạo Phỉ cầm xì gà thượng đẳng hít một hơi thật sâu.
“Cô ấy có đủ lý do để hận cậu, nhưng tớ không tin cô ấy hận cậu.” Từ Tây Bác nhìn anh nói ra ý nghĩ của mình.
“Tại sao?” Long Ngạo Phỉ tạm dừng một chút.
“Rất đơn giản, chẳng phải vẫn nói người trong cuộc u mê người ngoài cuộc tỉnh táo, trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường à, hôm nay tớxem như đã biết Tư Dĩnh thực sự yêu cậu. Ngay cả sinh mệnh cô ấy cũng không để ý, có lẽ là cô rất thiện lương, quá yêu cậu cho nên sau khi biết được chân tướng sự việc muốn rời khỏi cậu để cho cậu hạnh phúc. Ngạo Phỉ, thật ra cậu có yêu cô ấy không? Đây mới thực sự là điểm mấu chốt, nếu cậu không thương cô ấy, vậy thì để cô rời đi đối với cậu, đối với hai người là chuyện tốt. Còn nếu cậu yêu cô ấy….” Từ Tây Bác đơn giản phân tích một chút, nhìn thấy anh cũng không nói gì.
“Nếu tớ yêu cô ấy thì như thế nào?” Long Ngạo Phỉ nhướng mắt, trong ánh mắt lạnh lùng đều là vẻ kiên định.
“Haiz, tớ cũng không biết, chính cậu để cô ấy đi, theo mình cậu cứ làm theo tiếng nói của trái tim mà đi tìm cô ấy, tóm lại cũng không tồi.” Từ Tây Bác bất đắc dĩ thở dài, nói tiếp: “Tớ thấy cậu nên nghĩ kỹ lại đi, tớ đi ra ngoài trước.”
Long Ngạo Phỉ ngồi trên ghế, con ngươi mê hoặc dần dần rõ ràng, đi theo tiếng gọi của trái tim, như vậy thì anh sẽ đi theo tiếng gọi của trái tim.
Đới Tư Dĩnh cuộn mình nằm trên sô pha, hai ngày, rời đi anh đã hai ngày, trong lòng nghĩ đến đều là anh, rời khỏi anh thì ra làm lòng cô đau như vậy?
Leng keng, chuông cửa vang lên. Đới Tư Dĩnh đứng dậy, khẳng định là Vũ Văn đến đây.
“Tư Dĩnh, đi trung tâm mua sắm với mình, mình muốn mua vài thứvật dụng, có điều đi một mình thì rất nhàm chán.” Vũ Văn đứng ở ngoài cửa hỏi, sau đó lôi kéo Tư Dĩnh đi ra ngoài.
“Chờ mình một chút, mình lấy chìa khóa.” Đới Tư Dĩnh biết cô ấy sợ mình ở nhà một mình thương tâm, muốn tìm lý do để phân tán sự chú ý của mình, làm cho tinh thần của mình thoải mái, không thể phụ lòng tốt của cô ấy được.
“Tư Dĩnh thấy quần áo này thế nào?” Trong trung tâm mua sắm, Vũ Văn cầm một bộ quần áo màu đen kết ren hỏi Đới Tư Dĩnh đang ở bên cạnh.
“Không tồi.” Đới Tư Dĩnh đang nghĩ thất thần, chỉ liếc mắt một cái rồi thuận miệng trả lời.
“Tư Dĩnh, làm ơn đi, nhìn một chút được không, hỏi cậu hơn mười lần bộ quần áo nào cậu cũng nói là không tồi