Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2003 lượt.
”.
“Em yêu, không có việc gì thì không thể gọi điện thoại cho em sao, anh nhớ em quá, đúng rồi, ngày mai anh sẽ trở về, em đến đón anh được không?”. Giọng của Long Ngạo Phỉ bên kia đầu dây truyền đến.
“Em cũng nhớ anh, Phỉ, không việc gì em cúp máy đây, em đang ăn cơm cùng hai bác”. Nước mắt Đới Tư Dĩnh từng giọt từng giọt rơi xuống, mặc dù rất muốn nghe giọng nói của anh nhưng cô cũng rất sợ nghe thấy âm thanh ấy.
“Được rồi, nhưng mà sau khi trở về, em phải ở cùng anh nha, tạm biệt em”. Long Ngạo Phỉ nói xong, ở bên kia điện thoại hôn một cái.
“Tạm biệt anh”. Đới Tư Dĩnh cũng hôn một cái, tắt điện thoại, cô ngồi yên ở trên giường, thầm nghĩ sau khi anh trở về nên nói với anh như thế nào đây.
Long Ngạo Phỉ trở về.
Đới Tư Dĩnh đứng ở khu vực phòng bệnh của bệnh viện XX.
“Cô hộ lý, xin hỏi văn phòng của bác sĩ Bạch ở đâu?” Cô vừa đưa tay ngăn một cô hộ lý lại vừa hỏi.
“Tư Giai, em đến rồi sao”. Cô hộ lý còn chưa kịp mở miệng trả lời, một người đàn ông rất cao, ánh mắt nhã nhặn, là một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục của bác sĩ, từ trong phòng bệnh đi ra, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh kêu lên vui vẻ .
“Xin chào anh, tên tôi là Đới Tư Dĩnh, là em gái sinh đôi của chị Tư Giai”. Đới Tư Dĩnh bươc tới, giơ tay ra tự giới thiệu.
“Khó khăn như vậy sao, không có biện pháp khác sao? Anh là bác sĩ, anh nhất định có biện pháp chữa trị đúng không?”. Đới Tư Dĩnh cố sức cầm lấy tay anh, muốn tìm kiếm một tia hy vọng.
“Thực xin lỗi, tôi đã cố hết sức rồi, hiện tại Đới Tư Giai đối với cuộc sống rất bi quan, có lẽ do thời gian sống càng rút ngắn, có điều nếu Tư Giai sống được vui vẻ hạnh phúc, có lẽ sinh mệnh sẽ được kéo dài, tất cả mọi chuyện đều không thể đoán trước được, ba đến năm năm là chúng tôi nói bảo thủ nhất (ý nói bi quan nhất)”. Lời nói cuối cùng của Bạch Vân Phi rốt cuộc làm cho Đới Tư Dĩnh nhìn thấy một tia hy vọng.
“Thật như vậy sao, chỉ cần chị ấy sống vui vẻ, sinh mệnh sẽ kéo dài phải không?”. Ánh mắt của cô biểu lộ một vẻ vui mừng và kinh ngạc.
“Đúng, bình thường sẽ là như vậy”. Bạch Vân Phi gật gật đầu.
“Cảm ơn anh, bác sĩ Bạch, vài hôm nữa tôi sẽ mời anh ăn cơm để cảm ơn anh, bây giờ tôi phải đi về trước để chăm sóc cho chị ấy, hẹn gặp lại”. Đới Tư Dĩnh đứng dậy, tâm tình đã bình tĩnh hơn, lễ phép nói.
“Cô không cần khách sáo, tôi với Tư Giai là bạn bè, đúng rồi, thuốc của cô ấy phải uống đúng giờ, không thể gián đoạn”. Đột nhiên Bạch Vân Phi nhớ đến liền dặn dò Đới Tư Dĩnh.
“Vâng, tôi biết rồi, thật sự cảm ơn anh, bác sĩ Bạch, hẹn gặp lại lần sau”
“Được, gặp lại sau”.
Đi ra khỏi bệnh viện, Đới Tư Dĩnh hít thật sâu, muốn chị ấy được vui vẻ, chỉ có người yêu ở bên cạnh chăm sóc chị ấy mới có thể vui vẻ, hạnh phúc.
Rời xa Phỉ sẽ rất đau khổ, nhưng nếu so sánh với tính mạng của chị mình, nỗi đau kia thật sự quá nhỏ bé, không đáng kể.
Đới Tư Dĩnh đứng chờ ở bên ngoài sân bay, Phỉ lập tức sẽ trở lại, lòng của cô co thắt, anh ấy trở về, cũng giống với việc tình yêu giữa hai người đã kết thúc.
Dáng người đầy thu hút của Long Ngạo Phỉ xuất hiện ở cửa ra vào, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh đang đứng ở bên ngoài, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ, anh rất nhớ cô, thật sự rất nhớ cô.
“Phỉ, anh đã về”. Đới Tư Dĩnh nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đứng trước mặt mình, cô nhẹ nhàng nói một câu như vậy nhằm che dấu sự kích động trong lòng.
“Tư Dĩnh, anh nhớ em quá”. Long Ngạo Phỉ đột nhiên ôm lấy cô, khẽ nói bên tai cô, nói xong liền ôm chặt lấy cô.
“Mau thả em ra, mọi người đang nhìn kìa”. Đới Tư Dĩnh thẹn thùng nhìn ánh mắt mờ ám của người bên ngoài .
“Không quan tâm, anh chỉ muốn đặt em trên giường, ôm mãi không buông ra., anh rất nhớ em”. Long Ngạo Phỉ không để ý lời cô, vẫn ôm cô đi ra ngoài.
“Phỉ, buông em xuống, chúng ta tìm một quán cà phê ngồi xuống em có chuyện quan trọng muốn nói với anh”. Giờ phút này, ý tưởng trong đầu Đới Tư Dĩnh đang nghĩ đều là phải nói với anh như thế nào về chuyện của chị.
“Về nhà nói”. Long Ngạo Phỉ cự tuyệt ngay lập tức .
“Phỉ, về nhà không thể nói được, nhất định phải nói ở bên ngoài ”. Đới Tư Dĩnh lo lắng nói.
“Chuyện gì mà không thể về nhà nói, nhất định phải ở bên ngoài mới nói được ?”. Long Ngạo Phỉ nhìn thấy dáng vẻ của cô nghi hoặc hỏi.
“Quan trọng, chuyện này rất quan trọng”. Đới Tư Dĩnh cố ý tăng thêm giọng điệu.
“Được rồi”. Long Ngạo Phỉ vốn định cự tuyệt nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn giống như thật sự có chuyện gì đó quan trọng muốn nói cho anh biết.
Trong quán cà phê, hai người ngồi đối mặt với nhau.
“Em yêu, có chuyện gì nói mau?”. Mắt Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh tay vẫn không ngừng khuấy ly cà phê, rốt cuộc không nhịn được hỏi.
“Được, Phỉ, anh hãy nghe cho kỹ”. Cuối cùng Đới Tư Dĩnh ngẩng đầu lên, hít một hơi thật sâu nói.
“Anh đã sớm chuẩn bị rồi, chuyện gì mà thần bí như vậy?”. Long Ngạo Phỉ nhìn bộ dạng của cô cười khẽ một chút.
“Chị – Tư – Giai – đã – trở- về”. Đới Tư Dĩnh nói từng chữ từng chữ một, rất r