Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Vợ Thay Thế

Người Vợ Thay Thế

Tác giả: Ngạn Thiến

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342006

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.

g của chị có thêm mục đích, có tình yêu của anh chị ấy nhất định sống rất hạnh phúc.” Tâm trạng của Đới Tư Dĩnh đã bình tĩnh chút ít, nhìn anh nói.
Nghe xong những lời này, Long Ngạo Phỉ ngồi ngây ngốc ở chổ đó như con gà gỗ, hôm nay nhận hết đả kích này đến đả kích khác, cái sau so với cái trước càng tàn nhẫn hơn, đầu tiên là Tư Giai đã trở lại, vì một lý do không thể không rời đi, hiện tại là một lý do anh không thể không yêu cô ấy.
“Phỉ, em biết, anh vẫn còn yêu chị, dù sao hai người yêu nhau hai năm, tình yêu đã ăn sâu vào lòng hai người, nhìn vợ mình bị như vậy, anh sẽ không đau lòng, sẽ không thương tiếc sao? Cho nên, em van xin anh, hãy yêu chị ấy được không? Cho chị ấy một tia hy vọng sống.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đới Tư Dĩnh đong đầy nước mắt, đầy vẻ khẩn cầu anh, bảo người mình yêu đi yêu người khác , mặc dù đó là người thân của mình, nhưng loại đau khổ thấu tâm can đồng thời cũng là nỗi đau tận xương tủy này, ai có thể hiểu cho cô.
Trong lòng Long Ngạo Phỉ lần nữa phải đau khổ lựa chọn, Tư Giai, làm cho anh thương tiếc, đau lòng, nhưng Tư Dĩnh lại làm cho anh không thể từ bỏ được, hai cô gái giống nhau, lần lượt xuất hiện trong tâm trí anh………………
“Phỉ, nhanh lên, đuổi theo em đi.” Tư Giai vui vẻ chạy ở phía trước ,anh đuổi theo ở phía sau
“Bắt kịp em rồi .” Anh chạy đến ôm lấy cô……..
“Ha ha, ha ha……….” Tư Giai cười hạnh phúc.
Lại một hình ảnh khác.
“Phỉ, anh đi làm đi , tạm biệt, tối nhớ về sớm một chút.” Tư Dĩnh theo anh ra đến cửa, hôn lên mặt anh một cái.
“Buổi tối chờ anh về.” Anh cố ý nói một cách mờ ám.
“Xấu xa, anh đi nhanh đi.” Tư Dĩnh kiều mỵ đẩy anh ra ngoài, cảm thấy hạnh phúc, mặt tươi cười dào dạt.






Long Ngạo Phỉ vô cùng đau khổ, anh chưa từng nghĩ mọi chuyện lại trở lên như thế này, khiến anh lâm vào tình huống khó xử. Tư Giai, người anh yêu sâu sắc, nếu nói không còn tình cảm với cô thì đó là tự lừa dối mình , sau khi biết rõ mọi chuyện, trong lòng anh cảm thấy vô cùng thương tiếc, nhưng anh cũng rất rõ ràng, anh yêu Tư Dĩnh, yêu sự hiền hậu của cô……….
“Phỉ……” Đới Tư Dĩnh nhẹ nhàng gọi một tiếng, anh đau khổ, cô có thể hiểu được, nói thêm: “Em biết anh khó xử, nhưng chị ấy cần anh, cho nên, anh chỉ có thể yêu chị ấy, thương chị ấy, toàn tâm toàn ý yêu chị, em sẽ chúc phúc cho hai người.”
“Tư Dĩnh, vậy còn em, chẳng lẽ em sẽ không đau khổ chút nào sao?” Long Ngạo Phỉ nhìn cô, đau lòng vô cùng , cô ấy luôn lương thiện như vậy, luôn nghĩ cho người khác.
“Em không sao, anh không cần lo lắng. Em sẽ cố gắng sống tốt, không gì có thể so sánh với sự sống của chị, chỉ cần chị ấy vui vẻ, em cũng sẽ hạnh phúc.” Đới Tư Dĩnh làm ra vẻ tự nhiên nói.
“Em hãy cho anh thời gian để suy nghĩ, mọi chuyện quá đột ngột, anh cần bình tĩnh suy nghĩ một chút.” Long Ngạo Phỉ thấy cô gái trước mặt cố làm ra vẻ tự nhiên, nhưng trong đáy mắt lại chứa đựng sự ưu thương, hai cái cô gái này, cho dù là ai anh đều không muốn gây tổn thương .
“Tư Dĩnh, không có việc gì đâu, để chị giúp em.Không thể để việc gì cũng bắt em làm, chỉ sợ về sau,chị có lòng mà không có sức, không có cơ hội giúp em nữa .” Đới Tư Giai thản nhiên nói, tựa như cô có thể nhìn ra chuyện sống chết của mình .
“Chị… Sau này chị không được nói như vậy nữa, chị phải sống thật lâu, thật hạnh phúc. Chị không còn yêu Long Ngạo Phỉ nữa sao? Anh ấy có lẽ đi công tác ở nước ngoài sắp về, nói không chừng sẽ đến tìm chị ngay lập tức , chị đừng ủ rũ nữa, được không???.” Đới Tư Dĩnh biết, khiến chị cô cảm thấy vui sống , cũng chỉ có Long Ngạo Phỉ .
“Anh ấy sắp về đây ư?” Đới Tư Giai lẩm bẩm, trong mắt tràn ngập sự chờ đợi cùng vui mừng kinh ngạc, nhưng lập tức trở lên ảm đạm, cô bị như vậy, còn hy vọng xa vời rằng Phỉ vẫn yêu thương cô sao? Cô gần như không thể yêu được nữa .
“Chị.” Đới Tư Dĩnh biết cô đang lo lắng điều gì…. Lại không biết nên an ủi cô như thế nào.
“Được rồi, Tư Dĩnh, hôm nay em nấu món ngon gì cho chị đây?” Đới Tư Giai chuyển đề tài, không muốn nói thêm chuyện này nữa.
“Có chứ, chị, chị cứ nghỉ ngơi đi, em sẽ lập tức nấu, rất nhanh thôi.” Đới Tư Dĩnh đứng dậy, dìu cô vào phòng ngủ.
“Tư Dĩnh, cám ơn em, chị lại làm em vất vả , khiến em chịu khổ rồi.” Nhìn Tư Dĩnh vì mình vất vả, Tư Giai cảm động ôm lấy cô.
“Chị, chị nói gì thế, em là ai, em là em chị, có gì mà vất vả, em thích nấu cho chị ăn, sau này không được nói thế nữa, biết không? Nếu không em sẽ giận đấy.” Đới Tư Dĩnh cố ý nghiêm mặt, tức giận nói.
“Được, được, chị sẽ không nói thế nữa ,về sau sẽ không bao giờ nói nữa.” Đới Tư Giai vội nói, đôi mắt đẹp rưng rưng lệ.
“Chị, ngủ chút đi, em đi nấu cơm, khi nào xong em sẽ gọi.” Cô dìu Tư Giai lên giường.
“Được.”
Tư Dĩnh đang bận rộn trong bếp, tiếng di động đột nhiên vang lên, cô mở ra thấy người gọi đến là Vũ Văn .
“Vũ Văn, có việc gì không?” Dùng đầu và vai giữ điện thoại, còn tay thái rau cần.
“Tư Dĩnh, mình muốn hỏi cậu một chút, hôm nay, Long Ngạo Phỉ về, cậu nói chuyện với anh ấy thế


XtGem Forum catalog