Tác giả: Ngạn Thiến
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342026
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2026 lượt.
rất thú vị.
“Đương nhiên là khen cô rồi, nhưng mà, cũng là vì khích lệ Tư Dĩnh.” Hàn Cảnh Hiên nhìn Tư Dĩnh.
“Miệng lưỡi ngọt ngào như ăn đường vậy.” Đới Tư Dĩnh bất mãn trừng mắt liếc anh một cái, thật muốn đem trái quýt nhét vào miệng anh
Hàn Cảnh Hiên lại thuận tay ôm cô vào trong lòng, thân thể của Tư Dĩnh chợt cứng đờ, vừa định giãy dụa, nhưng lại nghĩ đến mình đã nói với chị hai người rất yêu thương nhau, liền thuận theo ngồi trong lòng anh, dáng vẻ cũng tỏ ra ân ái, làm cho người ta thật hâm mộ.
Trái tim Hàn Cảnh Hiên nhảy lên thật mạnh, tuy rằng anh biết cô là đang diễn trò nhưng anh thực hy vọng một ngày nào đó có thể từ diễn trò trở thành sự thật, Tư Dĩnh cam tâm tình nguyện ngồi trong lòng anh.
Đới Tư Dĩnh bị ánh mắt nóng bỏng của Hàn Cảnh Hiên nhìn chằm chằm làm cho lòng cô có chút chột dạ cúi đầu, cô không phải không hiểu lòng anh, mà là không hiểu lòng của mình, đột nhiên có chút ý nghĩ sợ hãi, có thể anh cùng cô diễn, càng diễn càng lún sâu, như vậy cô nên làm gì bây giờ?
Đới Tư Giai nhìn dáng vẻ mờ ám của họ, vui mừng nở nụ cười, ánh mắt nhìn sang hướng khác, không muốn quấy rầy bọn họ, nhưng cô nào biết, hai người đó đang biểu diễn cho cô xem.
Mọi người đang ngồi trong căn phòng đặt trước tại khách sạn, cùng nhau chờ Long Ngạo Phỉ đến.
Long Ngạo Phỉ vừa đến khách sạn, đẩy cánh cửa phòng bước vào liền nhìn thấy Đới Tư Dĩnh và Hàn Cảnh Hiên đang ngồi bên nhau, tuy rằng trong lòng sớm đã có chuẩn bị, nhưng vẫn không nhịn được cảm thấy đau một chút, tuy nhiên anh không để lộ ra ngoài chỉ bày ra khuôn mặt tươi cười.
“Phỉ, anh đã đến rồi.” Đới Tư Giai nhìn thấy anh, thân thiết nói.
“Ừ, chờ anh lâu không, trên đường đi bị kẹt xe.” Long Ngạo Phỉ vừa ngồi bên cạnh Tư Giai vừa giải thích.
“Chờ không lâu lắm, mọi người cũng vừa đến thôi.” Đới Tư Dĩnh vội vàng nói, tay khều nhẹ Hàn Cảnh Hiên, ý bảo anh chào hỏi Ngạo Phỉ.
“Cảm ơn”. Long Ngạo Phỉ thật sự bị anh làm cho tức chết, thật muốn đánh cho anh một đấm, nhưng trên mặt không thể không mỉm cười, cảm tạ anh ta rộng lượng không nhớ lỗi của anh, tuy rằng không thể đánh nhưng bàn tay đang nắm lập tức tăng thêm độ mạnh.
Hai bàn tay đang nắm lấy nhau âm thầm phân cao thấp.
“Tốt rồi, hai người buông tay ra, chúng ta ăn cơm đi.” Đới Tư Giai cảm thấy kỳ quái khi nhìn thấy họ vẫn nắm chặt tay nhau.
“Ăn cơm thôi.” Hai người đồng thời buông tay ra, cùng cười nói, nhưng đều không cầm đũa, bởi vì tay đau quá, siết chặt đến tê rần.
“Cảnh Hiên, nếm thử món này xem.” Đới Tư Dĩnh gắp đồ ăn đưa trực tiếp đến miệng anh, tuy rằng cô thực không nghĩ đến sẽ cùng với người đàn ông khác thân thiết trước mặt Phỉ nhưng cô không thể không làm như vậy.
“Phỉ, anh ăn thử xem.” Đới Tư Giai cũng gắp đồ ăn trực tiếp đưa đến miệng anh, cô và Tư Dĩnh thật sự rất hạnh phúc.
Hàn Cảnh Hiên ăn thức ăn do Đới Tư Dĩnh gắp cho anh, cảm giác ngọt ngào trong lòng đang dần lan rộng ra.
Nhưng Long Ngạo Phỉ lại cảm thấy áp lực trong bầu không khí tăng lên, nhìn dáng vẻ thân mật của Đới Tư Dĩnh và Hàn Cảnh Hiên, anh nghĩ mình có thể xem như không nhìn thấy nhưng sự thật xảy ra trước mắt làm cho anh khó có thể chịu được, ở dưới bàn, bàn tay Long Ngạo Phỉ siết lại thành nắm đấm, đang cố gắng buộc mình trấn tĩnh ngồi yên.
Trong lúc dùng cơm tối, Hàn Cảnh Hiên cùng Đới Tư Dĩnh luôn ngọt ngào thân mật, anh anh em em âu yếm, dáng vẻ ân ái, không để người khác vào mắt.
Lúc này Hàn Cảnh Hiên thật trầm tĩnh, vừa diễn trò vừa hưởng thụ, anh thậm chí hy vọng, bữa cơm đêm nay vĩnh viễn không chấm dứt, anh nguyện ý đóng vai nhân vật này, không muốn kết thúc.
Còn Đới Tư Dĩnh thì trên mặt đang mỉm cười, nhưng trong lòng lại rơi lệ, nhìn Ngạo Phỉ đang dịu dàng nói chuyện với chị mình, đau lòng không cách nào có thể hình dung, thiếu chút nữa cô đã không khống chế được mình, nước mắt vài lần rơi xuống, đều bị Hàn Cảnh Hiên ôm trước ngực, tránh khỏi ánh mắt của chị.
Long Ngạo Phỉ không cảm giác được mùi vị của món ăn, trong lòng đau, trên mặt vẫn cười, điều này dày vò anh đến chết lặng, đặc biệt khi nhìn Tư Dĩnh tựa vào trước ngực Hàn Cảnh Hiên, anh đã muốn nổi nóng nhưng chạm đến ánh mắt Tư Giai, làm anh nhịn xuống, anh biết, hiện tại anh không còn tư cách để ghen tị, tức giận, bởi vì anh đã lựa chọn Tư Giai, buông tha Tư Dĩnh.
Chỉ có một mình Đới Tư Giai là không có chút cảm giác, cũng là người vui vẻ thật sự, cô nghĩ mọi người đều giống mình, đang vui sướng, hạnh phúc.
Trong phòng ngủ, Đới Tư Dĩnh nhìn Tư Giai hỏi: “Chị, ngày mai chị sẽ đến Long gia sao?”
“Ừ, nếu không phải em đã có Cảnh Hiên, chị thật muốn em đi cùng chị, chị không muốn xa em.” Đới Tư Giai khẽ gật đầu.
“Cho dù không có Cảnh Hiên, em cũng sẽ không đi, em không đi làm bóng đèn* đâu.” (* ý là kỳ đà cản mũi). Đới Tư Dĩnh cũng nói đùa với chị.
“Tư Dĩnh, sau này em và Cảnh Hiên phải thường xuyên đến thăm chị, biết không? Chị sợ đột nhiên có một ngày, có lẽ, chúng ta sẽ không nhìn thấy nhau nữa”. Đới Tư